Lon nhieu nuoc

Lon nhieu nuoc khủng nhất mọi thời đại. Xem video clip Lon nhieu nuoc HOT nhất 2013. Chiêm ngưỡng bộ sưu tập hình ảnh Lon nhieu nuoc nóng nhất hiện nay :

Lon nhieu nuoc - Hinh anh 1

Lon nhieu nuoc - Hinh anh 2

Lon nhieu nuoc - Hinh anh 3

Lon nhieu nuoc - Hinh anh 4

Lon nhieu nuoc - Hinh anh 5

Xem video clip Lon nhieu nuoc

Một con đĩ yêu nghề | Phim tâm lý hay | Phim Ngắn Việt Nam 18+


HIBLA (2002) SEXY MOVIE


Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời


Phim 18+ Hàn Quốc: Huyết Nhục


Cô Gia Sư [phim 18+]


Xem thêm :

Truyen Lon nhieu nuoc : Đứa Con Ngoài Giá Thú

Mỗi khi về lại khu rẫy của gia đình ở Núi Nhọn, dù muốn dù không, Lợi vẫn không thể nào quên được mối tình loạn luân tội lỗi giữa nó và chị Ba Hường vào một đêm mưa gió bão bùng trong một căn chòi chăn vịt tại hồ Cá sấu ( sỡ dĩ người ta gọi là hồ Cá sấu vì nơi bờ hồ có một tảng đá dài hình dáng từa tựa con cá sấu, chứ không phải là trong hồ có cá sấu ). Hiện tại, chị Hường cũng đang sống cùng gia đình tại Bà Rịa, vẫn quan hệ đối xử bình thường với Lợi cho nên lâu dần rồi nó cũng quên đi được những gì đã xảy ra giữa nó và chị, coi như đó là một kỷ niệm đẹp đã thoáng qua vậy. Lần này, Lợi trở lại Núi Nhọn là để tiếp tế lương thực, thực phẩm cho vợ chồng cậu Bình – mợ Linh vừa mới từ ngoài Huế vào Nam mới được khoảng chừng một tuần nay. Vì hiện tại, do chị Hường không được khỏe, khu rẫy của gia đình Lợi thiếu người chăm sóc nên vợ chồng cậu Bình tình nguyện xuống Núi Nhọn trông coi giùm. Sẵn dịp trường cấp III Châu Thành cho học sinh nghỉ 3 ngày vì các thầy cô đi học chính trị, do đó Lợi ở lại rẫy chơi với hai vơ chồng người cậu lần đầu tiên mới được gặp mặt. Cậu Bình là em út của mẹ Lợi và cũng như anh chị trong gia đình, cậu được sinh ra và lớn lên nơi thành phố Huế - vùng đất hoàng cung. Cậu năm nay 38 tuổi, lập gia đình đã 6 năm nay cùng một phụ nữ ở cùng quê và nhỏ hơn cậu 5 tuổi. Cậu Bình có dáng người khỏe mạnh, tính tình xởi lởi, bộc trực, không rào trước đón sau ; nếu ai mới vừa gặp cậu thì không sao ngờ được là hoàn cảnh hai vợ chồng cậu thật vô cùng bi đát. Ngay cả mẹ Lợi là chị ruột của cậu nhưng do vào Nam đã lâu nên cũng chỉ biết được là sau khi cưới vợ xong, cậu Bình bị tai nạn giao thông cho nên vợ chồng cậu có hơi hiếm muộn con cái, có thế thôi! Về rẫy lần này, Lợi có cái diễm phúc được mợ Linh thết đãi đủ các món ếch ( ở Núi Nhọn bây giờ mưa cũng đã nhiều) : ếch kho gừng sả, ếch nướng lá chanh, lẫu ếch, cháo ếch…Tài nghệ nấu nướng của mợ Linh thật độc chiêu vì ngoài thịt ếch ra, bất cứ thực phẩm nào dù đó không phải là nem công chả phượng thì cũng đều biến thành những món ăn mà khi ăn vào rồi không bao giờ quên được. Ngày nào cũng vậy, cứ xế chiều là trời lại đổ mưa tầm tã cho đến tối ; có khi lại dai dẳng kéo dài rả rích đến sáng. Cũng giống như chu kỳ của mưa gió, cứ chiều chiều là cậu Bình lại chuẩn bị đồ nghề để đi soi ếch ; cậu cũng là “một tay sát thủ”của loài ếch nên ngoài việc làm thức ăn, cậu còn mang ra chợ bán khá bộn tiền. Tuy mới về rẫy ở nhưng nhờ tài bắt ếch nên cậu Bình dễ dàng làm quen với hàng xóm láng giềng và cậu rất được là không tụm năm tụm ba ăn nhậu như đa phần đàn ông con trai lối xóm. Trong căn chòi rẫy của gia đình Lợi trước giờ, ngoài bếp và chiếc bàn tròn ăn cơm ra thì chổ để nghỉ ngơi là một cái chõng nhỏ đóng lại bằng những thân tre đập dập và một cái gường lớn bằng gỗ tuy đã cũ nhưng vẫn còn khá chắc chắn. Khi Lợi ở lại rẫy thì nó ngủ nơi chõng, còn hai vợ chồng cậu Bình ngủ nơi giường lớn. Do chiếc giường nằm lọt thỏm trong cái hốc chữ L cạnh cửa ra vào, được lợp tôn và che chắn cẩn thận nên luôn khô ráo ; còn cái chõng do kê ở mé trong nhưng sát vách chòi chỗ thưa chổ lủng nên mỗi lần trời mưa thì không thể nào ngủ được vì mưa tạt gió lùa nếu không giăng tấm bạt che vách. Ở mé bên kia chòi, song song với cái chõng là nơi để các dụng cụ làm rẫy và trên vách có giăng một sợi dây kẽm để treo, vắt quần áo. Hoàn cảnh của hai vợ chồng cậu Bình là một câu chuyện buồn và chính câu chuyện buồn này lại đưa đẩy Lợi tiếp tục sa đà vào một cuộc tình loạn luân tội lỗi nữa nhưng cuộc tình này lại danh chính ngôn thuận được sự đồng ý của cậu Bình. Vào buổi sáng ngày Lợi chuẩn bị về Bà Rịa để mai đi học, trong lúc mợ Linh lo cơm nước thì cậu Bình kêu Lợi ra rẫy nói chuyện. Hai cậu cháu trò chuyện trong vòng không đầy một tiếng nhưng thực sự đã làm xao động dữ dội tâm hồn Lợi. Từ lúc đó cho đến khi leo lên xe đò về Bà Rịa, Lợi như người mất hồn, hoang mang vô độ, trống ngực cứ đánh thình thịch, mặt lúc nào cũng nóng bừng bừng. Đầu óc Lợi cứ mãi miết nghĩ ngợi về những gì mà cậu Bình đã tâm sự cùng nó cũng như cầu cạnh van xin nó. Lợi là người như thế nào mà cậu Bình phải hạ mình năn nỉ ? Năn nỉ vì chuyện gì mới được chứ ? Số là gia đình mợ Linh là một gia đình danh gia vọng tộc ở đất kinh thành, có bà con khá gần với vua Bảo Đại cho nên con cháu trong nhà nhất nhất đều phải tuân theo nề nếp gia phong. “Tam niên vô tử bất thành thê”( ba năm không có con thì không phải vợ chồng) vì vậy, vợ chồng mợ Linh đã 6 năm nay nếu không có được mụn con nào mà không chịu ly dị thì sẽ không được hưởng gia tài. Hai vợ chồng cậu mợ nhiều lần chạy thầy chạy thuốc nhưng vẫn không hiệu nghiệm vì chấn thương của cậu Bình sau vụ tai nạn giao thông đã làm mất đi khả năng giao hợp của cậu với phụ nữ. Vợ chồng cậu dự tính là đi cấy tinh trùng của cậu vào cơ thể mợ nhưng tinh trùng của cậu rất yếu nên cuối cùng cũng là trắng tay. Chỉ còn một cách là cậu đành phải để cho mợ phối giống trực tiếp hoặc gián tiếp với người khác nhưng dù theo cách nào đi nữa thì cũng phải đi xa mới làm được, nếu không mà gia đình biết được thì chắc chắn hai vợ chồng cậu ra đường mà ở. Do đó, vợ chồng cậu mới đi vào Nam vừa để thăm hỏi gia đình chị ruột của mình vừa tìm cách thực hiện dự định phối giống trực tiếp cho mợ Linh vì vợ chồng cậu cũng đâu có nhiều tiền để mua giống ở bệnh viện. Ban đầu, lúc mới xuống rẫy, cậu Bình tính nhờ một ông hàng xóm nào đó nhưng cậu phát khiếp vì thấy ông nào cũng rượu chè be bét và nhỡ mấy ổng nổi hứng bất tử, đem mợ Linh chuyền tay nhau là chết. Đến khi Lợi, thằng cháu ruột của cậu – con của bà chị - xuất hiện và tuy mới có 16 tuổi nhưng nó vẫn lọt vào tầm nhắm của cậu Bình. Cậu nghĩ là tuy có loạn luân tội lỗi thiệt nhưng dù sao vẫn là người cùng một nhà và khả năng nhiều người biết chuyện rất hiếm nên không đoái hoài gì đến chuyện so le tuổi tác, cậu Bình đã hết lời cầu xin thậm chí năn nỉ Lợi giúp giùm vợ chồng cậu mợ giải quyết gia cảnh của cậu mợ đang bị rối bời kia. Điều này đồng nghĩa với việc Lợi tự nhiên có thêm một người tình một cách ung dung, hợp pháp chứ không cần phải có thủ đoạn, âm mưu để mà khám phá, chiếm đoạt. Cậu Bình nói với Lợi là cứ về Bà Rịa suy nghĩ cho kỹ, đến thứ bảy này nếu đồng ý giúp cậu mợ thì cứ xuống ; ngày đó, cậu Bình đi Sài Gòn để hai mợ cháu ở nhà được tự nhiên, thoải mái và lúc nào cũng như lúc nào, mợ Linh đều sẵn lòng chờ đón Lợi. Tuy cậu Bình thề thốt là sẽ giữ kín bí mật của câu chuyện này nhưng Lợi vẫn cứ thấp thỏm lo sợ ; ngộ nhỡ bố mẹ mình mà biết được thì không những hai vợ chồng cậu Bình mà cả nó cũng phải ra khỏi nhà. Khi đã đi học lại do gặp lại bạn bè, đùa hết chuyện này đến giỡn qua chuyện kia nên dần dần Lợi quên mất những gì cậu Bình đã nói, đã nhờ nó. Ngày lại qua ngày, Lợi quên béng mất câu chuyện đau lòng kia và dĩ nhiên, nó cũng không thể nào biết được là có một người phụ nữ đang ngày đêm mòn mỏi ngóng chờ nó và người phụ nữ đó không ai xa lạ, đó chính là mợ Linh – vợ yêu của cậu Bình. Lẽ dĩ nhiên, mợ Linh cũng đã nghe cậu Bình thông báo lại người mà cậu chọn làm công việc phối giống trực tiếp cho mợ là ai rồi. Ban đầu, mợ giãy nãy cự nự là ai đời mợ cháu sao lại đi làm chuyện đó được ? Cậu Bình phân bua với mợ chứ chả nhẽ mợ lại đi với mấy cha say xỉn trong xóm? Nghĩ đi nghĩ lại, suy tới tính lui, cuối cùng mợ Linh thấy chỉ còn có Lợi là người mà hai cậu mợ trông mong mà thôi, chứ chả nhẽ tay không lại hồi hương ? Vì tình yêu của mình dành cho người chồng thân yêu và cũng vì tương lai cuộc sống hai vợ chồng sau này, mợ Linh chấp nhận chờ đến ngày thứ bảy này Lợi sẽ xuống…Thực tình, dù muốn dù không, mợ Linh vẫn phải thừa nhận là thằng cháu chồng rất dễ thương, hiền lành, ngoan ngoãn. Mợ không dám nói ra vì sợ cậu Bình la, chứ thật ra từ lúc biết là Lợi sắp sửa đến với mình, tuy không phải hạng người dâm loàn nhưng mợ cứ cảm thấy bần thần, xốn xang trong người. Đó cũng là điều tất yếu của con người, ai cũng phải vậy cả thôi! Vì sau tai nạn giao thông, cậu Bình bị trục trặc sinh lý thành thử trong thời gian 6 năm qua, hai vợ chồng cũng không gần gũi nhau ; sự thiếu vắng xác thịt kéo dài khiến cho mợ Linh chẳng khác gì nắng hạn gặp mưa rào khi sắp sửa được gần gũi thằng cháu chồng nhỏ hơn mợ những 17 tuổi…

Chiều ngày thứ bảy, gia đình Lợi tưng bừng vui vẻ, sum họp đầy đủ vì là ngày giỗ ông nội. Lợi ngồi cùng bàn tiệc với chị Hảo, chị Hường, chị Chi ; khi vừa uống xong hai ly bia, với hơi men chuếnh choán chứ chưa phải là say, bỗng dưng Lợi bỗng chợt nhớ đến những lời tâm sự của cậu Bình với nó vào hôm chủ nhật tuần rồi. Nhìn mọi người trong nhà quây quần huyên náo, Lợi chạnh lòng bồi hồi và xót xa vì hình ảnh mợ Linh đang mỏi mòn chờ đợi nó. Thần giao cách cảm cho nó biết được chính xác điều này vì cậu Bình không nói dối nó, vì cậu đã lên đường đi Sài Gòn vào lúc sáng. Thế là như có lửa trong người, khi nghe bố hỏi là có đứa nào chịu đi mang đồ ăn xuống rẫy cho vợ chồng cậu Bình không thì Lợi lật đật xung phong nhận lời ngay. Sau khi chị Hảo gói xôi, thịt gà luộc, chả giò, chả lụa trong hai cái gamen cho vào giỏ cùng với bánh mì, rau sống ; Lợi để tất cả vào giỏ trước xe Honda Dame của bố và không quên mang theo áo mưa, nó nổ máy xe nhắm hướng Xuyên Mộc chạy thẳng. Khi qua khỏi Đất Đỏ, trời bắt đầu sụp tối và lác đác đổ mưa. Vì thấy chỉ còn có khoảng 12 cây số nữa là đến chòi rẫy nên Lợi không đụt mà mặc áo mưa đi tới, đi tới. Nó càng đi thì trời càng đổ mưa thật lớn, dai dẳng, tưởng chừng như chằng bao giờ dứt. Khi Lợi quẹo vào căn chòi rẫy thì thấy cửa chòi đóng kín mít. Nó thầm nghĩ “Ủa, chả nhẽ cậu mợ mình thử mình hay sao vậy ta ?”. Nó cất tiếng gọi :
-Mợ ơi, mở cửa giùm cháu!

Lúc bấy giờ, một mình mợ Linh đang nằm trên chiếc giường gỗ, nghe tiếng thằng cháu chồng gọi lớn bên ngoài liền vùng dậy ngay và bước ra mở cửa. Lợi người ướt sũng nước mưa, dắt xe Honda vào chòi và gạt tó xuống, dựng xe ở mé bên phải chòi. Mợ Linh cử chỉ mừng rỡ vô cùng, vội đi lấy một cái khăn lớn cùng một bộ pyjama của cậu Bình cho Lợi lau khô và thay quần áo bị ướt. Lợi cởi áo mưa trãi ra trên yên chiếc xe Honda Dame ; sau đó nó cởi chiếc áo chemise xanh dương và tiếp theo là quần tây lẫn cả quần đùi bên trong. Nó lau khô người rồi mặc bộ pijama xanh sọc trắng mợ Linh đưa cho rồi nó hỏi một câu mà nó biết là thừa :
-Ủa, cậu đi soi ếch rồi hả mợ ?
-Ếch đâu mà ếch. Ổng đi Sài Gòn từ hồi sáng lận! Mợ Linh vừa cười vừa nói.
- Bữa nay đám giỗ ông nội, bố mẹ sai cháu mang ít thức ăn xuống để cậu mợ dùng.

Mợ Linh lấy giỏ thức ăn từ nơi giỏ trước xe Honda ra rồi mang đến bàn ăn cơm. Mợ vào bếp lấy ra một cái nồi và vài cái dĩa rồi xếp xôi, thịt gà, chả giò, chả lụa, bánh mì, rau sống cẩn thận đâu ra đó. Trong bụng mợ Linh giờ đang cờ phất trống rung liên hồi. Cô biết Lợi hỏi cậu Bình chẳng qua chỉ là để hỏi và Lợi nghe lời bố mẹ mang thức ăn xuống đây chỉ là lý do thứ yếu của Lợi mà thôi. Mợ bồi hồi, rạo rực không thể nào tả xiết, tuy vậy mợ vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
- Nè Lợi, lúc chiều mưa nhanh quá, cô không kịp cuốn mùng chiếu trên chõng cho con và giăng tấm bạt che vách. Vậy lát nữa, con có ngủ thì qua ngủ chung với mợ vậy!

Rõ ràng đó chính là lý do rất hợp pháp do mợ Linh chắc chắn cố tình tạo nên để hai mợ cháu ngủ chung với nhau một cách quang minh chính đại, không ai có thể nghĩ ra một uẩn khúc nào cả. Mợ Linh nói rồi đến bên giường gỗ và chui vào mùng trước. Lúc bấy giờ, Lợi mới để ý thấy mợ Linh mặc một cái áo ngủ loại vừa quần vừa áo kiểu hai dây mà không hoàn toàn sợ lạnh gì cả. Nó thầm nghĩ là mợ Linh thừa biết nó sẽ xuống và mợ ăn mặc như vậy để kích thích nó đây. Suy cho cùng ra, nếu cậu Bình không nhờ Lợi cái chuyện động trời này thì thế nào nó cũng tìm cách gần gũi với mợ Linh cho bằng được mới nghe. Sỡ dĩ như vậy vì nhan sắc mợ Linh trên thế gian này khó có thể có người phụ nữ bằng tuổi nào sánh bằng. Mái tóc bumbê xiton mịn màng, óng ả như nhung ngắn gần đến hai bờ vai đầy đặn, khêu gợi ôm lấy một khuôn mặt trái xoan tuy nhiều góc cạnh nhưng thật sắc sảo, mặn mà. Vầng trán của mợ thấp nhưng bù lại, mợ có cặp mắt to đen láy, long lanh như mặt nước hồ thu gợn sóng và cong vút hai hàng mi sắc lẻm như dao cau cứa nát trái tim bao kẻ si tình khờ dại. Sống mũi dọc dừa cao và thanh nhã nằm cân đối giữa hai gò má trắng hồng nhô cao hai lưỡng quyền. Vầng cổ của mợ cao, lộ rõ ba ngấn và trên chiếc cằm lẹm xinh xắn là hai bờ môi dày mọng thắm đỏ kết thành hình trái tim đều đặn thật gợi cảm và quyến rũ ; khi cười luôn mời gọi hai hàm răng trắng đều như ngà. Vóc dáng, thân thể mợ Linh tuy cao ráo nhưng không gầy guộc, ốm o mà trái lại rất có da có thịt, nảy nở và săn chắc là đằng khác. Từ hai bờ vai gợi cảm đến bộ ngực đẹp thần sầu của mợ Linh, vầng lưng mềm mại và đầy đặn, vòng bụng thóp vào và hai vòng eo thon thả ; từ cặp đùi gợi dục và cặp mông no tròn, cặp giò thon dài và hai bàn chân trắng ngần, mềm mại, tất cả đều tạc nên những đường nét tuyệt mỹ và khêu gợi trên pho tượng Thần Vệ nữ yêu kiều, diễm lệ, kiêu sa và đài các. Chỉ cần tưởng tượng ra như thế thôi là Lợi cũng đã đủ cảm thấy cu trong quần cương cứng lên rồi. Trong căn chòi, mợ Linh đã đốt sẵn một ngọn đèn dầu nhỏ cháy sáng leo lét và treo nơi chiếc đinh đóng vào cột chòi. Sau khi đóng cửa chòi cẩn thận, Lợi đến bên giường gỗ, khẽ vén mùng chui vào. Mợ Linh nằm ở mé trong giường và nhường mé ngoài cho nó. Lợi miên man suy nghĩ không biết phải bắt đầu với mợ Linh như thế nào đây ; mợ Linh cũng đang đắm chìm trong dòng tư tưởng tương tự như thằng cháu chồng nên hai mợ cháu cứ yên lặng, hồi hộp, chờ đợi. Hai người gần như nghe rõ tiếng hai trái tim của họ đang thổn thức, bồi hồi trong phút giây mong muốn một tình yêu.
-Nè Lợi, mợ cứ tưởng là con không xuống vì trời mưa lớn quá. Mợ buồn ghê vậy đó!
- Hôm trước nghe cậu nói, tuy con chưa có hứa với cậu nhưng vì con biết mợ chờ con nên con phải xuống kẻo mợ chờ.

Bỗng nhiên, mợ Linh cảm thấy hình như có con rắn mối lành lạnh, nhơn nhớt bò qua bàn tay mợ. Lập tức, cô nghĩ ngay ra một kế để thằng cháu chồng của mợ đụng chạm với thân thể mợ. Mợ ngồi dậy, nói giọng hốt hoảng :
- Lợi ơi, hình như là có con rắn mối bò lên người mợ đấy? Mợ sợ quá. Con xem nó ở đâu bắt giùm mợ đi!

Lợi cứ tưởng là mợ Linh nói thiệt và thế là nó xích người ngồi sát thân thể mợ Linh ; hai bàn tay nó rối rít hối hả mò mẫm, sờ soạng lần cả vào bên trong chiếc áo hai dây của mợ để tìm con rắn mối. Một chập sau, không thấy con gì cả nhưng Lợi vẫn chưa chịu ngừng lại ; nó không thèm tìm kiếm con rắn mối nữa mà bỗng nhiên, sau khi ngây người nhìn mặt mợ Linh một chập, nó bất chợt hôn nhẹ lên mái tóc bumbê xiton mượt mà, óng ả, mịn màng, mềm mại của mợ. Mợ Linh không né tránh, ngược lại mợ cũng bắt đầu hôn nhẹ lên tóc Lợi. Thực tình , mợ Linh không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào cả vì mợ biết trước thế nào mợ và Lợi cũng sẽ có giây phút như thế này. Khi đã chán chê mái tóc của mợ Linh rồi, Lợi mới hôn lần xuống mang tai, vầng trán của mợ Linh ; từ đó, nó hôn xuống sống mũi, gò má của mợ. Chẳng mấy chốc, Lợi đã hôn như mưa như gió lên khắp khuôn mặt khả ái của mợ Linh. Cặp mắt mợ Linh đã nhắm nghiền lại từ lúc nào chả biết, với khuôn mặt đờ đẫn như người say thuốc phiện, mợ say sưa hôn lên mũi, lên má, lên mắt thằng cháu chồng. Mợ Linh là một người phụ nữ thiếu vắng tình yêu đã lâu cho nên giờ đây, không phải là mợ chỉ cần Lợi phối giống dẫn đến thụ thai, sinh con mà mợ còn cần ở nơi Lợi cả một tình yêu ; cho nên mợ rất trân trọng đón nhận từng nụ hôn do Lợi trao tặng cho. Khi biết đôi môi của Lợi trong ánh sáng leo lét vàng vọt của ngọn đèn dầu, đang vụng về, lúng túng tìm kiếm đôi môi dày mọng, đỏ thắm của mình ; mợ Linh cũng run rẫy, ngượng ngùng không kém nhưng lại rạo rực, hồ hởi nghiêng đầu và hé mở đôi môi đón nhận nụ hôn đầu tiên do Lợi trao tặng cho. Vậy là cuộc tình loạn luân, tội lỗi giữa mợ Thái Hoàng Thị Vũ Linh và cháu Nguyễn Hùng Lợi chính thức bắt đầu trong đêm mưa dầm gió bấc. Lợi nhẩm tính là từ lúc rời khỏi Bà Rịa cho đến giờ chưa đầy hai tiếng đồng hồ, vậy mà nó đã có được mợ Linh trong vòng tay ôm của nó. Lợi thực sự cảm nhận được đôi môi của mợ Linh sao mà mềm mại, dịu ngọt đến thế ; thân thể mợ sao mà đầy đặn, thơm tho đến thế ? So sánh với cô Vân Hải- người tình mới đây của nó thì mợ Linh của nó càng tuyệt vời, hấp dẫn suốt cả cuộc đời này không thể nào quên được. Hai đôi môi của hai mợ cháu càng luồn sâu vào nhau như hút hết nước bọt nơi đầu răng gốc lưỡi để mà tận hưởng hương vị tình yêu đầu đời. Cậu Bình lúc này đang ở nơi nhà một người bạn ở Thành phố Hồ Chí Minh do thần giao cách cảm và sự xếp đặt từ trước của anh nên anh đoán được lúc này đây, ở căn chòi rẫy tại Núi Nhọn, vợ cậu đang say sưa, đắm đuối làm tình và ân ái với Lợi, thằng cháu ruột của cậu – con của bà chị ruột. Cậu vui sướng vô cùng, chứ không hề buồn bã tức giận và dĩ nhiên, cậu rất biết ơn Lợi đã tri ân giúp đỡ hai vợ chồng cậu vượt qua cái thử thách cam go của gia đình phong kiến bên vợ. Thâm tâm cậu nghĩ rằng chỉ cần sau đêm nay, miễn là mợ Linh thụ thai chứ còn cho dù Lợi và mợ Linh có làm tình với nhau kiểu nào đi chăng nữa thì cậu cũng chẳng màng. Bố mẹ và các chị trong gia đình Lợi dĩ nhiên không thể nào biết được sự xếp đặt của cậu Bình cho Lợi và mợ Linh đêm nay gần gũi, yêu nhau ở tại căn chòi rẫy dưới Núi Nhọn. Căn chòi rẫy thật nhỏ bé, kín đáo, vắng vẻ, âm thầm theo dõi diễn biến cuộc tình đầy sung sướng, ngây ngất giữa mợ Linh và Lợi trên chiếc giường gỗ trãi manh chiếu gần sờn mòn và buông sẵn cái mùng đã cũ màu nâu xỉn. Lúc bấy giờ, mợ Linh và Lợi hai mợ cháu đã run rẫy và ngượng ngùng dìu đỡ nhau nằm xuống manh chiếu ; đầu mợ Linh không quên gối lên chiếc gối tai bèo cũng không còn mới cho lắm. Tuy rất háo hức, hưng phấn nhung Lợi vẫn cố gắng hết sức nhẹ nhàng và chậm rãi khám phá, thưởng thức tấm thân tuyệt mỹ của mợ Linh. Nó thực sự không dám tỏ ra hấp tấp, hùng hục, vội vàng vì sợ mợ Linh sẽ cảm thấy bị xúc phạm, bị thương tổn và khi ấy mợ mà nổi giận thì thôi…Mợ Linh yên lặng, không phản ứng gì khi Lợi đang lần hai bàn tay lên hai bờ vai nỏn nà của mợ để tháo nhẹ hai sợi dây quan trọng nhất của chiếc áo ngủ mợ đang mặc. Hai sợi dây vừa rời khỏi hai vai mợ Linh thì lập tức chiếc áo ngủ của mợ bị hai bàn tay của Lợi tuột ngay xuống ngực, xuống bụng và xuống đến ngay hai vòng eo thon thả của mợ. Cuộc đời sao lại có nhiều chuyện không thể nào ngờ được, mới vừa ở ngoài Huế đi vào trong Nam, tưởng chừng là hai vợ chồng không thể nào thực hiện được việc phối giống có con vì cái quy định nghiệt ngã của một gia đình hoàng tộc ; giờ đây không những mợ Linh thực hiện được điều đó mà mợ còn có thêm một người tình để bù đắp nỗi niềm cô đơn trống vắng xác thịt những 6 năm qua của mợ. Tiếng mưa đêm rả rích bên ngoài xen lẫn tiếng uềnh oang của từng đôi ểnh ương đang bắt cặp vọng vào căn chòi rẫy kín đáo, vắng lặng, không hề có lấy một âm thanh nào cả ngoại trừ tiếng thở hổn hển của hai mợ cháu và tiếng kẽo kẹt khe khẽ của những thanh giường bị mối mọt trăn trở dưới sức nặng lăn qua lộn lại của mợ Linh và Lợi. Từ lúc lâm trận cho đến giờ, Lợi luôn nằm úp trên người mợ Linh nhưng thỉnh thoảng, mợ cũng lật người trở mình nằm đè lên thân thể thằng cháu chồng yêu dấu. Vì đã cảm thấy vướng víu khó chịu nên Lợi ngồi dậy, lần hai bàn tay tháo từng hột nút tròn lớn nơi chiếc áo pyjama xanh sọc trắng, cởi hai thân áo trước ra hai bên ; tiếp theo bàn tay phải của nó kéo ống tay áo trái ra khỏi cánh tay trái, xong rồi nó lại làm ngược lại. Lợi để chiếc áo pyjama qua một bên trên giường rồi nhẹ lần hai bàn tay ra sau lưng mợ Linh, mày mò tháo hai cái móc sắt nhỏ cài hai dây lại của chiếc nịt vú mà mợ Linh đang mặc. Mợ Linh khẽ nhổm thân trên để tạo điều kiện cho Lợi dễ dàng tháo cởi nịt vú của mình ; chẳng mấy chốc, chiếc nịt vú của mợ Linh lỏng dần và tuột lệch xuống rồi Lợi cầm gọn trong tay để lên trên chiếc áo pyjama nó vừa cởi ra. Cặp vú bưởi đẹp thần sầu của mợ Linh lồ lộ ra trước cặp mắt hau háu của Lợi. Tuy đã khá luống tuổi song hai gò ngực của mợ Linh vẫn còn giữ được nét trinh nguyên của thời con gái vì vẫn còn căng tròn, đầy đặn và tràn trề nhựa sống chẳng khác gì hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa phun trào nham thạch. Lợi đã từng chiêm ngưỡng bộ ngực của nhiều người con gái như chị Minh, chị Hường, chị Hảo, chị Hoàng, chị Nghĩa và kể cả cô Hải thì tuyệt nhiên chẳng có ai có bộ ngực đẹp như là mợ Linh của nó cả. Rất nhẹ nhàng và chậm rãi, Lợi từ từ cúi mặt xuống giữa hai bầu vú trắng nõn của mợ Linh, vừa hôn vừa thè lưỡi ra liếm vào chổ thịt non nơi khe giữa hai bầu vú người mợ. Một chập sau, đôi môi của Lợi lần qua, khẽ ngậm và nút nhẹ lấy đầu núm vú phải của mợ ; còn bàn tay phải của nó không quên lần lên nắn bóp, mày mò bầu vú trái của mợ Linh. Tình yêu đã đến cùng với mợ Linh và Lợi – thằng cháu chồng của mợ thật diệu kỳ ; nó chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay, một cánh hoa rơi hay một giấc mộng đẹp. Cả hai mợ cháu giờ đã quên hết tất cả, từ gia đình cho đến bản thân cũng như hoàn cảnh cuộc sống ; quên thời gian và không gian, quên cả trận mưa đêm bên ngoài. Hai mợ cháu chỉ còn biết có nhau với cuộc tình đêm mưa tuyệt vời đầy thú vị và sung sướng mà hai mợ cháu đang tận tình tận sức trao cho nhau. Vầng cổ cao ba ngấn của mợ Linh không ngớt rướn lên theo hơi thở dốc và hai bàn tay búp măng của mợ cứ mãi miết vò tới vò lui đầu tóc thằng cháu. Lâu lâu, hai bàn tay của mợ lại lần xuống mò mẫm tấm lưng nhỏ nhắn, gầy guộc của Lợi. Mợ Linh và Lợi, hai mợ cháu thật nhiệt tình, hồ hởi làm tình và ân ái với nhau trong đêm mưa to gió lớn, trên chiếc giường hạnh phúc mà cậu Bình đã xếp đặt trước cho hai mợ cháu từ mấy ngày nay. Bây giờ, phải nói là trong trái tim cũng như đầu óc mợ Linh tuyệt nhiên không còn hình bóng cậu Bình – người chồng yêu quý của mợ nữa mà mợ chỉ còn biết có Lợi – người tình tuy nhỏ hơn mợ những 17 tuổi nhưng làm tình rất giỏi, rất tuyệt vời, dai sức và có thể không ai sánh kịp. Từ lúc bắt đầu cuộc tình cho đến bây giờ, thâm tâm mợ Linh rất thán phục sự sành sõi và điêu luyện của Lợi với tùng thao tác thật chuẩn mực, rành rõi, đâu ra đó, một là một và hai là hai. Miệng của Lợi đã đổi bên, nghĩa là lần qua ngậm và nút đầu núm vú bên trái của mợ Linh, còn bầu vú phải của mợ mà nó vừa mới nút xong thì nó lần bàn tay trái mày mò, sờ soạng. Mợ Linh nhớ rất kỹ là 6 năm qua, từ khi làm vợ cậu Bình cho đến giờ, do tai nạn giao thông làm cho cậu Bình bị trục trặc sinh lý nên thẳng thắn mà nói, hai vợ chồng cậu chưa hề làm tình với nhau lần nào cả và như vậy, có thể nói 99% cuộc tình đêm nay giữa mợ và Lợi là cuộc tình đầu tiên trong cuộc đời con gái của mợ. Điều đó có nghĩa là tuy đã 33 tuổi rồi nhưng mợ Linh vẫn còn con gái trinh nguyên và trong đêm mưa thú vị và tuyệt vời thế này, mợ Linh rồi cũng sẽ trao tặng cho người tình trẻ cái trinh tiết của mợ. Dĩ nhiên, cậu Bình cũng thừa biết chuyện này nhưng chắc chắn là cậu không bao giờ phiền trách Lợi cả và cậu cũng không lấy làm ân hận, hối tiếc điều gì cả. Cậu còn mừng rỡ xiết bao khi cậu đã quyết định không nhờ bọn đàn ông trong xóm phối giống cho mợ Linh vì như vậy sẽ rất uổng phí đời con gái của vợ cậu. Mợ Linh bỗng cảm thấy lành lạnh ở nơi hai đùi của mình ; thì ra lúc này, hai bàn tay khéo léo của Lợi đang tiếp tục kéo chiếc áo ngủ hai dây của mợ qua khỏi thắt lưng mợ, qua hai bờ mông no tròn rồi qua cặp đùi săn chắc của mợ. Khi chiếc áo ngủ của mợ Linh bị Lợi tuột đến đầu gối rồi, mợ tự co chân phải của mình rút ra khỏi áo rồi tiếp theo, mợ co chân trái lên cho Lợi cởi hẳn chiếc áo ngủ hai dây ra và để lên lẫn lộn với áo pyjama của nó, nịt vú của mợ. Vậy là lúc này đây, trên người mợ Linh chỉ còn lại một lô cốt bảo vệ cuối cùng, đó chính là cái quần lót trắng bằng thun voan mỏng của mợ. Hai bàn tay của Lợi mày mò, sờ soạng cặp đùi no tròn mịn màng của mợ một chập mới từ từ nắm lấy hai bên lưng chiếc quần lót của mợ rồi nhè nhẹ kéo lần xuống mông, xuống đùi, qua hai đầu gối, cặp giò thon dài mịn màng, cuối cùng ra khỏi hai bàn chân mềm mại của mợ. Mợ Linh cầm chiếc quần lót của mình trong tay thằng cháu, trãi ra theo bề rộng ở ngay dưới hai mông của mợ. Lợi cảm thấy ngạc nhiên vì việc làm của mợ nhưng nó cũng chẳng thèm tò mò, để ý làm gì. Lợi ngồi dậy, hai bàn tay nó nhẹ nắm lấy hai bên lưng chiếc quần pyjama nó đang mặc và từ từ cởi xuống qua mông, đùi, đầu gối, cặp giò và cuối cùng là rút bàn chân trái ra khỏi ống quần trái rồi tiếp đó lột ống quần phải ra khỏi bàn chân phải. Giây phút này đây, mợ Linh và Lợi hai mợ cháu đều đã hoàn toàn trần truồng, thân thể tuyệt nhiên không còn một mảnh vải nào để che thân cả. Mợ Linh tuy rất e thẹn, ngượng ngùng nhưng lại quá đỗi sung sướng, rạo rực khi bàn tay phải của Lợi đang lần xuống nhẹ nhàng, mày mò âm hộ của mợ. Quả thật, vì còn con gái nên âm hộ của mợ Linh hãy còn nhỏ nhắn ; xung quanh và phía trên phủ một lớp lông khá dày, đen mịn và êm ái làm sao. Kích thích do nơi bàn tay thằng cháu tiếp xúc với âm hộ của mình làm dâng tràn cảm giác hưng phấn đến tột đỉnh và khiến cho dịch sinh lý nhơn nhớt, rin rít tiết ra ngày càng nhiều từ âm hộ của mợ ra ngoài. Bỗng nhiên, mợ có một ý muốn là cầm thử con cu của một thằng con trai đầu tiên trong đời mợ xem nó như thế nào. Vì vậy, trong lúc Lợi vẫn còn đang sờ mó âm hộ của mợ, mợ Linh cũng khẽ lần bàn tay phải của mình xuống mày mò lần trong bóng nữa sáng nữa tối do ánh sáng ngọn đèn dầu lan tỏa mờ mờ ảo ảo, rụt rè và e thẹn nhẹ nắm lấy con cu của Lợi. Mợ Linh tuy mắc cỡ vô cùng nhưng mợ cũng cảm nhận được là con cu của Lợi sao mà to, dài, cứng và hùng dũng đến thế. Mợ thầm nghĩ là cậu Bình mà so sánh với Lợi thì chẳng khác gì một trời một vực, gà con lại sánh với đại bàng. Động tác thăm dò chổ kín của hai mợ cháu làm cả hai như tê dại, trân người mà chịu đựng, gai ốc nổi lên khắp cả thân thể. Lợi từ từ cúi mặt xuống, nồng nàn và say sưa nút lấy môi, lấy lưỡi của mợ Linh còn mợ Linh thì cũng sung sướng, rạo rực đón nhận lấy môi, lấy lưỡi của thằng cháu. Từ khuôn mặt người mợ, Lợi hôn lần xuống cổ, vai và ngực mợ ; từ ngực, nó hôn lần xuống bụng, eo và thắt lưng của mợ rồi từ thắt lưng, Lợi hôn lần xuống đùi, đầu gối, giò và hai bàn chân. Từ hai bàn chân mềm mại, trắng nõn của mợ Linh, Lợi lại từ từ hôn ngược lên trên. Lúc bấy giờ, phải nói là trên lưng Lợi đã xuất hiện khá nhiều vết xướt đỏ au do móng tay nhọn của mợ Linh nhiều lúc phấn khích quá đỗi mà cào cào trên lưng nó. Hồi sáng này, trước khi đón xe đi Sài Gòn, cậu Bình dặn đi dặn lại mợ Linh là nếu Lợi có xuống đây thích gì thì cứ chiều theo nấy, cố mà chìu chuộng nó hết mình dù trong bụng không muốn đi chăng nữa ; có như vậy thì việc sau này của mình mới có kết quả. Giờ đây, không phải là trong bụng mợ Linh không muốn mà ngược lại, thậm chí mợ còn mong muốn cho đêm mưa này dài ra thêm để hai mợ cháu có thật nhiều thời gian yêu nhau, làm tình, ân ái với nhau cho trọn tình trọn kiếp. Phải nói là có Lợi, mợ Linh mới thực sự cảm thấy hết lẻ loi, cô độc và cũng do vậy nên mợ bổng nhiên rất yêu, rất quý cuộc đời này tuy đây đó vẫn còn nhiều nhọc nhằn, khổ ải. Không cần phải nghe lời chồng, từ thâm tâm, mợ Linh cũng đã suy nghĩ nhiều đến chuyện săn đón, chìu chuộng Lợi cũng như đáp ứng tất cả mọi đòi hỏi ham muốn của Lợi và từ lúc bắt đầu làm tình với Lợi cho đến hiện tại, mợ Linh cũng đã thực hiện rất dạn dĩ, sành sõi không kém gì Lợi. Tâm trí mợ lúc này cứ mãi miết nghĩ ngợi đến chuyện sắp sửa giao hợp với người tình nhỏ tuổi của mợ như thế nào đây và càng nghĩ thì khuôn mặt mợ càng đỏ ửng lên như gấc chín trông rất đẹp và dễ thương, khả ái vô cùng. Chuyện gì đến rồi cuối cùng cũng phải đến! Tuy không cần phải nói ra thành lời, tuy không cần phải có bất cứ ám hiệu nào mà là do bản năng thông lệ của con người, hai mợ cháu tự hiểu với nhau là giờ phút này đây đã đến cuộc giao hoan với nhau, một hoạt động mà tạo hóa an bày cho con người để truyền dòng giữ giống cho nhau. Chẳng khác một loài bò sát, Lợi nhẹ nhàng trườn người tới và chậm rãi leo lên trên tấm thân trắng nõn như bông bưởi của mợ Linh ; hai đùi nó quặp lấy cặp đùi trắng bóc như trứng gà lột của mợ Linh như hai con ếch cặp đôi ngoài trời mưa tầm tã. Mợ Linh ngượng ngùng không thể tả khi cảm nhận con co to, dài và cứng của Lợi cứ áp sát âm hộ của mợ nhưng hai cánh tay mợ lại ôm xiết lấy lưng trần của Lợi trong cảm giác rạo rực, xốn xang khắp cả người. Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo của ngọn đèn dầu nhỏ nhoi leo lét, Lợi có phần hơi rụt rè, vụng về rà đầu con cu của nó tìm kiếm lỗ âm đạo của mợ Linh và khi tìm được rồi, nó lúng túng đút vào. Do mợ Linh vẫn còn là con gái nên mợ và Lợi giao hợp với nhau lúc đầu thật khó khăn ; nhưng rồi do kích thích hưng phấn tột đỉnh của tình yêu, âm đạo bót chặt và khít rịt của mợ Linh càng lúc càng giãn nở rộng ra để dễ dàng đón nhận và chứa đựng nguyên cả con cu to, dài và cứng như một thanh sắt của thằng cháu. Đây chính là giờ phút hệ trọng mà Lợi, mợ Linh và nhất là cậu Bình hằng mong đợi. Lợi và mợ Linh mong đợi là vì để trao cho nhau hết tận nguồn sống tình yêu của nhau ; còn cậu Bình đợi mong là vì một bào thai sẽ nhú lên nảy mầm trong cơ thể mợ Linh để hai vợ chồng cậu thoát khỏi luật lệ oan nghiệt của gia đình vợ. Mợ Linh há hốc miệng, cổ rướn cao, đôi môi bật lên tiếng rên rĩ đầu đời khi cái màng trinh mỏng manh ở tận cuối tử cung mợ - cái quý giá nhất đáng giá ngàn vàng của mợ đã bị con cu của Lợi đâm thủng rách. Vậy là trinh nguyên con gái của mợ Linh, mợ đã tự nguyện hiến dâng cho thằng cháu chồng - người tình nhỏ hơn mợ những 17 tuổi. Hai mông Lợi lúc này bắt đầu nhấp nhỏm nhấc lên hạ xuống liên tục đưa đẩy con cu to, dài và cứng thụt ra lại nhanh chóng thọt vào sâu tận tử cung mợ Linh. Cùng với trận mưa đêm rả rích, dai dẳng bên ngoài, trong căn chòi hoa chúc, trên chiếc giường hạnh phúc, hai mợ cháu càng lúc càng làm kéo dài thêm cảm giác ngây ngất, say sưa, rạo rực của một cuộc tình nồng cháy. Đêm mưa lạnh lẽo thế này mà lại có lửa cháy bén vào rơm và rơm đang ngùn ngụt bốc cháy ; lửa chính là Lợi còn rơm thì chính là mợ Linh đã nguội lạnh bấy lâu nay. Bỗng nhiên, Lợi cảm thấy bị vọp bẻ nơi cổ chân phải nên nó lật đật rút cu ra khỏi âm đạo của mợ Linh và ngồi dậy, dùng bàn tay phải xoa bóp cổ chân. Vì không biết là Lợi bị vọp bẻ nên mợ Linh cảm thấy ngạc nhiên và hụt hẫng vô cùng vì mợ chưa cảm thấy sung sướng bao nhiêu cả. Mợ ngồi dậy thì mới hiểu rõ được sự tình khó khăn của Lợi, vội vàng dùng cả hai bàn tay vừa nắn vừa vuốt cổ chân cho Lợi. Một hồi lâu sau, Lợi mới thấy bình thường trở lại ; nó nằm úp xuống người mợ Linh rồi lại tiếp tục giao hợp lại với mợ. Tuy bị gián đoạn một chập nhưng con cu của Lợi vẫn không bị suy suyễn chi cả ; vẫn cứ to, vẫn cứ dài và vẫn cứ cứng. Mợ Linh ngây ngất, say sưa, hồ hởi, hổn hển tiếp tục đón nhận con cu của Lợi vào lại âm đạo của mợ. Đôi môi của Lợi lại cúi xuống tìm kiếm cặp vú bưởi bồng đào tuyệt đẹp của mợ, hào hển nút lấy nút để. Lợi hoàn toàn không hề biết được là chiếc quần lót trắng mợ Linh lót dưới mông mợ dùng vào mục đích gì. Đó là một minh chứng sống thật cụ thể cho tình yêu trinh nguyên son trẻ mà mợ đã trao tặng cho Lợi trong đêm mưa giông gió giật này. Chiếc quần lót trắng của mợ Linh lúc này đã thấm một vài vệt máu trinh hồng hồng lẫn lộn chất dịch sinh lý nhơn nhớt. Mai mốt, cậu Bình trở về và chỉ cần nhìn thấy chiếc quần lót trắng này của mợ Linh là thế nào cậu cũng phải nhảy cẩng lên vì sung sướng. Rồi đây, vợ chồng cậu sẽ không còn lo lắng gì nữa về cái luật lệ nghiệt ngã của một gia đình hoàng tộc. Người ta nói là khi đã làm ơn thì phải làm ơn cho trót ; cậu Bình mong rằng nếu lần đầu tiên này mà mợ Linh chưa thụ thai được thì đành phải cầu cạnh Lợi thêm lần nữa, lần nữa vậy. Hai hòn dái của Lợi cứ xăng tròn lên, hùng dũng gác hai bên cửa mình mợ Linh và thật chậm rãi, nhẹ nhàng, Lợi liên tục truyền tinh truyền giống vào cơ thể người mợ xinh đep. Bỗng nhiên, hai mợ cháu cùng ôm chặt cứng lấy nhau sau một cái giật bắn cả người. Tiếp đó, Lợi gồng mình bắn xối xả tinh dịch của nó vào sâu tận tử cung mợ Linh. Mợ quằn quại, run rẫy đón nhận hết tất cả tinh lực của thằng cháu chồng. Trên cặp đùi no tròn trắng nõn của mợ xuất hiện hai dòng tinh trắng lờ đờ như nước cơm, nhơn nhớt và rin rít như keo dán ròng ròng chảy xuống. Sau khi xuất tinh xong, Lợi rút cu ra khỏi âm đạo mợ Linh và mệt mỏi ngồi dậy, lấy quần áo mặc vào. Mợ Linh sung sướng nằm thừ người ra một chập rồi vén mùng chui ra, thay quần áo khác. Mợ không quên cất đi chiếc quần lót ban nãy vì đó là chứng tích tình yêu mợ đã trao tặng cho Lợi mà không màng gì cả…

Sáng hôm sau, do trời vẫn cứ đổ mưa rả rích nên mợ Linh và Lợi đành phải trốn biệt trong chòi, không đi đâu được cả. Sau khi dùng bánh mì với chả lụa, hai mợ cháu nằm trên giường nói chuyện. Lợi để ý là mợ Linh lại mặc một cái áo hai dây màu xanh dương trông rất đẹp và rất gợi tình. Bất chợt, Lợi xoay người lại ôm chầm lấy mợ Linh và đôi môi của nó lại háo hức tìm kiếm đôi môi mọng đỏ, tươi thắm của mợ. Lần làm tình thứ hai này của mợ Linh và Lợi, tuy là ban ngày nhưng hai mợ cháu không còn rụt rè, xấu hổ, ngượng ngùng như tối qua nữa mà lại rất dạn dĩ, táo bạo, tự nhiên một cách hết sức bình thường. Cậu Bình vì cũng muốn cho vợ mình và Lợi có thêm với nhau một buổi sáng thật thoải mái nữa nên cậu dự định là sẽ đón xe trở về vào chiều nay. Quần áo của hai mợ cháu lần lượt rời khỏi cơ thể và hai mợ cháu vừa hổn hển thở vừa quắp lấy người nhau rồi giao hợp cùng nhau. 15 phút đồng hồ sau, lần này thực sự là đứa con ngoài giá thú của vợ chồng cậu Bình chính thức bắt đầu sự sống của nó trên cõi đời nghiệt ngã này.