Lon gai gia

Lon gai gia khủng nhất mọi thời đại. Xem video clip Lon gai gia HOT nhất 2013. Chiêm ngưỡng bộ sưu tập hình ảnh Lon gai gia nóng nhất hiện nay :

Lon gai gia - Hinh anh 1

Lon gai gia - Hinh anh 2

Lon gai gia - Hinh anh 3

Lon gai gia - Hinh anh 4

Lon gai gia - Hinh anh 5

Xem video clip Lon gai gia

Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời


Bắt cóc hiếp dâm 18+ [2014]


Phim cap 3 Korean 18+


Phim 18+ Hàn Quốc: Huyết Nhục


Chuyện tình Yêu - Phim Cấp 3 Nhật Bản 18+


Xem thêm :

Truyen Lon gai gia : Dượng Út

Dì Út chỉ hơn tôi 3 tuổi, dì bằng tuổi anh hai tôi. 25 năm trước đây, trong cùng 1 tuần, bà ngoại và má tôi cùng đi sanh. Bà ngoại có thêm dì Út và má tôi có con đầu lòng. Chúng tôi sống rất gần nhau tại một quận ngoại thành, hầu như mọi người chung quanh là bà con nhưng tôi chỉ thân thiết với dì Út. Có lẽ ngay từ nhỏ chúng tôi được bà ngoại chăm nom hàng ngày. Tuy là dì cháu, nhưng tôi giống dì Út rất nhiều, ít giống bên nội tôi. Sống gần dì rất lâu tôi lại nhiễm tính của dì cũng nhiều. Từ những điểm đó tôi và dì coi nhau như chị em thân thiết.

Vừa tròn 21 tuổi, ông bà ngoại gả dì Út cho một người đồng hương sống trên thành phố. Nói là thành phố vì các quận nội thành có sinh hoạt khác xa với các quận ngoại thành. Quận chúng tôi ở chỉ là một vùng quê, mặc dù chỉ cách trung tâm thành phố không đầy 20 cây số đường bộ.

Thực ra phải gọi dượng Út là dượng Hai mới đúng, vì dượng là con trưởng trong gia đình. Nhưng vì lấy dì Út nên tất cả chúng tôi đều gọi chồng dì Út là dượng Út. Dượng Út hơn dì đến 9 tuổi nên lúc đám cưới có người chê là dì Út lấy chồng già. Thực ra gì Út cũng chẳng biết dượng Út từ trước, cho tới ngày có người mai mối dẫn dượng về coi mắt, và chỉ trong vòng hai tháng sau đó là làm đám cưới.

Nghe nói dượng Út tuy là người đồng hương với chúng tôi nhưng từ thời ông tổ dượng, đã mấy đời lập nghiệp trên thành phố. Từ đó, hầu như dượng không hề biết gì đến con trâu, cái cày. Chẳng những thế, dượng đã từng được đi du học bên Đức nên có chức phận rất cao ở một công ty làm sản phẩm thủy tinh. 

Dượng Út là con trưởng trong một gia đình khá giả, vừa lấy vợ xong là được cha má mua ngay cho một biệt thự trong quận 3 để đi làm cho gần. Dì Út từ ngày có chồng không phải đụng vào một chuyện gì hết, đến độ tới một ngày dì phải cho chị người làm nghỉ việc để tự mình chăm sóc chồng từng bữa ăn, từng cái quần, cái áo. Thấy vậy dượng Út càng yêu quý dì Út vô cùng.

Tôi còn đang nghỉ hè và chuẩn bị vào lớp 12. Đừng cười tôi nhé, vì ở miền quê, lại là con gái, nên tôi được đi học trễ do đó mãi tới 19 tuổi mới chuẩn bị vào lớp cuối trung học. Nhất là cả mấy xã mới có một trường cấp 3, nên đi xa mệt nghỉ. Tôi học đến đây được cũng thật là phi thường. Dì Út luôn luôn hỗ trợ tôi chuyện học và lúc nào cũng bảo tôi phải học để ấm tấm thân. Nói cho cùng, dì Út cũng chỉ học xong lớp 12 là ở nhà, do đó khi có người hỏi là ông bà ngoại tôi cho cưới liền. Những ngày cuối tuần, dì dượng Út về “quê ngoại” thăm rất thường vì theo dì Út “Mai này có con nhỏ không về thường được”.

Còn khoảng 6 tuần nữa tựu trường, dì và dượng Út về thăm gia đình và đề nghị ba má tôi cho tôi vào nội thành học. Dì Út nói với ba má tôi:

- Cho bé Ba nó vào nội thành học cho tiện, ở đó có nhiều trường khá, xứng đáng với sự chăm chỉ của nó. Anh chị lo đóng tiền học cho nó thôi còn khỏi lo chuyện ăn uống, nó ở với tụi em, chỉ thêm đũa thêm bát.

Rồi dì Út cười, tiếp:

- Với lại cho nó lên đó biết đâu chẳng kiếm được người ưng ý chứ cứ ở đây rồi chẳng biết ra sao.

Dì Út nói đúng. Số dì thật hên và dì lại đẹp nữa nên mới có người từ nội thành về xin cưới. Về sắc đẹp có lẽ tôi không sợ, vì dì Út đẹp hơn tôi nhưng cũng chỉ một mười, một chín rưỡi thôi. Nhưng còn cái hên, thì chỉ có trời mới biết. Dì Út nói đúng, cả xã tôi ở chẳng có người con trai nào cùng trang lứa với tôi có thể làm tôi để ý. Trong trường phổ thông cấp 3 của huyện, nơi tôi đang học cũng chỉ có vài “chàng” trông được mã một chút nhưng cũng chẳng ra gì. Mấy anh chàng vào nội thành học Cao đẳng hay Đại học chưa gì đã tưởng như mình làm quan lớn tới nơi, thêm vào đó, có lẽ các chàng lên thành phố lo trác táng hơn là lo học nên có cái dáng bi thảm vô cùng.

Thấy dì Út bàn có lý nên ba má tôi đồng ý cho tôi vào nội thành ở nhà dì Út từ 2 tuần trước khi nào năm học mới. Thủ tục chuyển trường cũng nhanh chóng, “nhất thân, nhì thế, tam tài (tiền)”. Cả ba thứ ấy dượng Út có đủ nên trong 2 tuần chuẩn bị dì Út dẫn tôi đi may áo dài (vì ở trường huyện chúng tôi không “thích” mặc áo dài), sách vở thêm và làm quen với đường từ nhà đến trường.

Hôm lấy áo dài về, dì bảo tôi thử lại dù đã thử ở tiệm may. Nhìn tôi đứng trước gương dì nói:

- Chu choa, không dè cháu tôi đẹp vậy, ở cái trường huyện với cái bà ba tối ngày làm sao thấy được cái “sexy” của cháu tôi.

Tôi chẳng biết nghĩa là gì nhưng quả thực tôi thấy mình lạ hẳn ra. Những đường nét cơ thể tôi như lộ hẳn ra bên ngoài vì vải áo dài không giống như vải áo bà ba. Thấy không đủ kín đáo tôi bảo dì Út:

- Mặc như vậy thôi à dì? Không có áo lót mà chỉ có nịt ngực không dị chết. 

Dì cười:

- Sao mày quê thế, ai lại mặc cả một đống thứ trong áo dài bao giờ.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi mặc áo dài nhưng là lần đầu tiên tôi mặc áo dài với chỉ cái nịt ngực. Thêm vào đó, đây là lần đầu tiên tôi mặc áo dài trắng và quần cũng trắng, trước đây tôi chỉ mặc áo dài hoa, và quần đen. Có thêm cái áo lót viền ren bên trong còn làm tôi thấy hở hang, huống chi với cái áo này tôi hở cả ngón tay bên hông và cái quần trắng hầu như không đủ che khuất cái quần lót bên trong.

Dù tôi đã rõ đường đi đến trường, nhưng ngày đầu tiên dì Út cũng lấy xe Dream chở tôi đi. Dì còn bảo:

- Rán học chạy xe gắn máy đi, dì cho mượn xe mà đi học.

Nhà dì Út có xe ô-tô con và hai chiếc xe gắn máy giống nhau. Dì Út có lần giải thích:

- Sáng ra dượng đi làm, xe nào nằm ngoài lấy đi, để xe nằm trong cho dì mà dì chỉ đi xe Dream thôi nên hai xe giống nhau là thế. 

Chỉ trong vòng một tháng tôi đã quen thuộc hẳn con đường ngày ngày đến trường. Tuy chỉ khoảng năm, bảy cây số nhưng mỗi ngày tôi cũng mất ít nhất hơn nửa giờ đi, hơn nửa giờ về trên những chiếc xe ô-tô-buýt chật chội đầy hơi người. Một bữa cơm tối, dì Út bảo với chồng:

- Bé Ba nó tốn giờ quá, hay là anh đi làm về trễ một chút tạt qua trường đón cháu chứ về sớm chẳng làm gì, anh trễ 15 phút nó lợi được 15 phút, là nhà mình có thể ăn cơm tối sớm hơn thay vì cứ phải đợi cháu về mới ăn cơm.

Tôi vội thưa:

- Như vậy mất công dượng Út, con về xe ô-tô-buýt cũng không sao.

Qua tuần sau đó, mỗi sáng dượng Út đi làm trễ hơn nửa tiếng và chiều về trễ một chút để ghé trường đón tôi. Quả thật, chúng được tôi ăn tối sớm hơn như dì Út tính toán. 

oOo

Tôi đang chuẩn bị thi cuối nhiệm kỳ một thì dượng Út phải đi công tác xa hai tuần. Đang hàng ngày có người đón nay tôi phải đi một mình tự nhiên thấy thiếu vắng một chút gì đó. Trong những bữa cơm tối, dì Út và tôi chỉ ăn rất uể oải. Có lúc dì Út bỏ dở chén cơm nói:

- Vậy mà dượng mày đi mới có 1 tuần, ăn chẳng biết ngon nữa.

Dì bảo: 

- Lấy nhau hơn 1 năm đây là lần đầu tiên dì và dượng xa nhau. 

Rồi dì thêm:

- Mày chưa có đàn ông nên chưa biết, có rồi lúc vắng thấy thiếu nhiều lắm.

Tôi chẳng biết gì, chỉ vâng dạ:

- Dượng đi có ít ngày ấy mà, bố cháu đi cả mấy tháng ở đơn vị có bao giờ thấy má cháu kêu buồn, kêu nhớ đâu.

Những năm tôi mới có trí khôn, do đời lính, ba tôi có khi xa nhà cả nửa năm. Má tôi có lẽ cũng nhớ ba tôi nhưng có chúng tôi nên nỗi nhớ nhung có thể bớt đi chăng.

Hôm nay thi môn Sinh học. Tôi là dân gạo nên môn học này đối với tôi không có gì là khó, chỉ cần học gần như là thuộc lòng. Làm xong bài mà còn cả giờ, tôi coi lại lần nữa rồi nộp bài vì không viết thêm gì được. Được thầy giáo coi thi cho tôi ra về trước, chẳng biết đi đâu, tôi về thẳng nhà. Do chưa tới giờ cao điểm nên chỉ không đầy 15 phút tôi đã về tới nhà.

Thấy xe ô-tô con đậu bên hông nhà tôi biết ngay là dượng Út đã về. Như vậy là dượng về sớm hơn một ngày. Tôi dùng chìa khoá riêng mở cổng vào sân và thấy cửa ngỏ tôi đi luôn vào trong nhà. Nghe có tiếng động tĩnh phía phòng coi TV phía sau, tôi đoán dì và dượng Út đang ở dưới nên đi thẳng xuống thưa hai người tôi đã đi học về.

Tôi đã đứng xựng như trời trồng khi thấy dì Út loã thể, rên nhè nhẹ, hai đầu gối đang kẹp chặp đầu của khi dượng Út, lúc này cũng loã thể, đang vục đầu, lắc qua lắc lại dưới bộ hạ của dì Út. Người tôi chợt nóng bừng bừng, trở nên như ngây, như dại, không nhúc nhích trước cảnh tượng tôi thấy lần đầu tiên trong đời. 

Thực ra, do nhà cửa chật hẹp và con cái nằm chung giường nên chuyện con cái phải thấy cha má đụ nhau là chuyện không tránh khỏi. Tôi cũng như rất nhiều người, thuở lên ba, lên bốn hay lớn hơn nữa, đã từng nhìn thấy ba má đụ nhau. Tôi còn nhớ cũng đã có lần thấy ba má tôi đụ nhau lúc tôi nằm bên cạnh, tôi phải giả bộ đang ngủ say lắm. Đã thấy cảnh ba má tôi đụ nhau nhiều lần nhưng chưa bao giờ tôi thấy trực tiếp cảnh ba má tôi trần truồng với nhau, vì những lúc đó hầu như trời tối đen như mực.

Dượng Út ghì chặt cặp đùi dì Út một lúc rồi xoải tay ra ôm lấy hai vú dì Út mà bóp và vân vê hai đầu vú. Tôi thấy dì Út trườn mình lên, ưởng ngực đón nhận những cái vê viên của dượng Út, và lúc này, dùng hai bàn chân đã bỏ xuống nền nhà đẩy mạnh hạ bộ vào mặt dượng Út. Tiếng rên rỉ của dì dài hơn, lớn hơn làm tôi bủn rủn cả người, một sự bủn rủn không sao tả được.

Tôi định bỏ lên lầu nhưng thấy dượng Út quỳ thẳng lên đưa con cu của dượng thẳng về phía trước rồi đặt vào miệng dì Út. Tôi chưa hề thấy con cu của đàn ông – đúng ra cu con trai tôi đã có dịp thấy do một dịp tình cờ tôi gặp Xanh, người hàng xóm trạc tuổi tôi dưới quê, đứng sau đống rơm xục cu của nó. Khi thấy tôi, chẳng những nó không mắc cở mà còn tỏ ra hứng tình hơn. Tôi dù ngạc nhiên nhưng cũng phải làm bộ tảng lờ không biết và bỏ đi. Nếu đem so sánh con cu của Xanh và cu của dượng Út thì hai cái khác nhau nhiều. Cái của dượng Út dài và to hơn. 

Tới giờ này, đến lượt dượng Út nhắm mắt, nâng đầu dì Út mà rên hư hử trong lúc đút con cu sâu hơn vào miệng dì Út. 

Được một lúc, dượng Út rút con cu ra, dùng nó quậy từ môi, xuống ngực, xuống bụng của dì Út. Tiếng dì Út nói nũng nịu:

- Gần hai tuần làm em nhớ mà thèm muốn chết, đụ em đi. 

Dượng Út trả lời:

- Anh cũng nhớ em và thèm lắm, bây giờ nó đầy ắp rồi, đụ em là ra liền thôi.

Và dượng Út đâm cu của dượng và hạ bộ dì Út, sách vở cho tôi biết: dượng Út đã đút cu của dượng vào lon to dì Út. Dượng Út luồn tay đưa chân dì Út quàng qua vai mình, ở tư thế nửa quỳ, nửa bò, dượng bắt đầu nhịp. Cảnh này có lẽ là cảnh cổ điển vì dù trong bóng tối tôi cũng đã từng thấy ba má tôi làm tương tự.

Trong khi dượng Út dập, dì Út không ngớt rên lớn:

- Đã quá anh ơi! Mạnh thêm vào.

Dượng Út nhịp mạnh hơn. Tôi thực sự run, tôi có cảm tưởng đang tham gia với dì Út và dượng Út. Hơi thở tôi giờ này cũng gần giống như hơi thở của dì Út. Tôi thấy thích và muốn được nhìn dì dượng đụ nhau.

Không biết thời gian trôi bao lâu, 5 hay 10 phút gì đó thì dượng Út kêu lên 1 tiếng “đã quá” khá lớn rồi đè hẳn trên người dì Út. Dì Út cũng thốt lên lời tương tự và quàng tay ghì chặt lưng dượng.

Tôi biết cuộc đụ nhau sau gần hai tuần xa nhau của dì dượng Út đã kết thúc nên nhẹ nhàng đi lên lầu. Đúng lúc ấy dượng Út có lẽ nghe thấy tiếng động ngẩng lên, nhìn tôi. Tôi ít khi nhìn thấy mắt dượng nhưng lần này hình như mắt dượng Út lạ lắm. Nhìn đôi mắt ấy, tự nhiên tôi cảm thấy một luồng điện chạy thật nhanh từ sống lưng lên đỉnh đầu, làm tóc gáy tôi dựng đứng lên.

Tôi vào phòng riêng, khép cửa, thay áo quần và nằm trên giường. Tiếng chân và tiếng cười nhẹ đầy thoả mãn vang lên trên cầu thang. Hình như dì và dượng Út đang đuổi nhau thì phải. Hai thân hình trần truồng đi ngang qua phòng tôi. Qua khe hở của cánh cửa chưa đóng kín, tôi thấy hình như dượng Út liếc mắt vào thật nhanh.

Khi nghe tiếng nước chảy đều trong buồng tắm, tôi mở cửa xuống nhà đi xuống bếp. Đi qua khu vực dì và dượng Út vừa đụ nhau, tôi cảm thấy hơi ấm và một mùi hăng hăng còn phảng phất. Trong nhà bếp chưa có một tí gì ra vẻ dì Út đã chuẩn bị cơm nước. Có thể tại dượng Út về thình lình và hai người bận chuyện riêng tư nên dì Út chưa chuẩn bị. 

Chưa biết dì Út sẽ làm gì đặc biệt đón chồng về nên tôi bật TV lên coi. Khoảng 10 phút sau dì và dượng Út xuống. Thấy tôi ngồi coi TV, dì Út hỏi:

- Ủa, cháu về hồi nào vậy?

Tôi cũng tỏ vẻ rất ngạc nhiên:

- Thưa dượng mới về. Cháu vừa về, lúc lên nhà thấy nước chảy trong phòng cháu đoán là dì đang tắm, định xuống nấu cơm nhưng chưa biết làm gì.

Không hiểu sao tôi nói dối hay vậy. Dượng Út nhìn tôi rồi quay sang nói với vợ:

- Thôi, nấu nướng gì, cả nhà ra ngoài ăn cho khoẻ. Hai dì cháu có cần thay đồ không? Năm hay 10 phút nữa mình đi.

Sau bữa ăn, chúng tôi ra về. Tôi xin phép vào phòng riêng ngay ôn lại bài cho ngày hôm sau thi môn Toán. Dù tôi thích học môn Sinh vật để hiểu biết về cỏ cây, động vật và con người nhưng tôi cũng được chúng bạn “nể” về môn Toán và đã từng được khen ngợi nhiều lần. Ở trường mới này, có vài bạn khá hơn tôi nhưng tôi cũng được thầy giáo dậy Toán đề nghị trong danh sách học sinh giỏi Toán của trường.

Quyển sách toán nằm trước mặt nhưng tôi không thấy gì cả. Những trang sách nay là một màn TV đang chiếu lại cảnh dượng và dì Út đụ nhau trên nền nhà chiều nay. Những hình ảnh tôi thấy rõ nhất: hình ảnh dượng Út bóp vú dì Út, mân mê đầu vú cùng với hình ảnh dượng Út mút hai đầu vú tròn xoe như hai viên bi đang hiện ra rõ ràng trên trang sách. Không phải tôi đã coi phim sex mà đã thực sự thấy cảnh đụ nhau, nghe những âm thanh tuy rợn tóc gáy nhưng thật lạ.

Bất giác tôi đưa đôi tay xoa ngực mình. Bên trong lớp vải mỏng cặp vú tôi cương lên. Tôi cởi hai cúc áo và đưa hai tay xoa trên làn da mịn, hai đầu vú tôi nhúc nhích và bắt đầu nở ra, tròn hơn.

Tôi còn nhớ năm lên 12 hay 13 gì đó, trong một lần đi sinh hoạt tập thể ở trường, tôi và con Linh chọc nhau và khoe nhau cặp vú của mình. Con Linh học hết cấp 2 thì nghỉ, sau đó tôi không gặp lại cho mãi đến ngày tôi gần lên thành phố học nó đến chúc tôi đi “du học” thành công. Lúc này vú nó thật nẩy nở, bây giờ tôi đã hiểu tại sao vú nó lớn như vậy, chắc chắn nó đã có hơi đàn ông. 

Tự mân mê ngực một lúc tôi cảm thấy các bắp thịt trong lon to tôi như đang co bóp. Theo các bài sinh vật tôi học và tìm hiểu thêm, tôi biết vú là lon to là hai bộ phận có tương quan trực tiếp, các dây thần kinh đầu vú nối trực tiếp với các dây thần kinh của lon to mà không qua bộ óc. Tôi còn nhớ đọc một cuốn sách nào đó: khi người mẹ cho con bú, người mẹ được đền bù bằng sự sung sướng vì khi đứa con nút đầu vú, các bắp thịt trong đường âm đạo sẽ co thắt và làm cho mồng đốc cương lên.

Nhớ đến mồng đốc, tôi thò tay vào trong quần, tự xoa nắn lon to mình. Tôi đã biết cảm giác lạ từ lon to tôi từ lâu lắm rồi, có lẽ từ lúc tôi có kinh lần đầu. Lần đầu tiên khi thấy có máu ở lon to, tôi đã sợ hãi hỏi má và má đã dạy tôi cách giữ gìn, lau chùi, rửa ráy trong những ngày có kinh. Tôi đã tự sờ mó vài ngày mỗi tháng, nhưng hôm nay tôi mới thực sự thám hiểm nơi, mà qua sách vở tôi được biết, chứa chất hầu hết các đầu dây thần kinh khoái lạc của con người.

Dùng 1 ngón tay rồi 2 ngón tay, tôi day mạnh vào mồng đốc. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng rên của dì Út bên phòng. Chắc sau gần hai tuần xa cách dì và dượng đang đụ nhau cho thoả. Tôi để ý lắng nghe và tưởng tượng hình ảnh ban chiều trong lúc một tay không ngừng vo viên hai đầu vú và một tay day đều trên mồng đốc. Phòng bên kia, tiếng kêu khoái cảm dồn dập rồi một tiếng “aaaaahhhh….” khá dài và lớn của dượng Út. Tôi thấy từ lon to tôi hình như có chất nhờn ươn ướt. Tôi ngủ lúc nào không hay và trong giấc mơ tôi thấy cảnh hai người đụ nhau ngay chân cầu thang và dượng Út ngoắc tay bảo tôi tham dự cùng với dì và dượng.

Tôi thức dậy khi ánh sáng đã rọi qua khung cửa sổ phòng. Thấy các cúc áo mình chưa cài, tôi đưa hai tay xoa nắn cặp vú một lần nữa rồi mới cài cúc lại.

Tôi xuống dưới nhà, tất cả còn rất êm ắng. Có lẽ dì và dượng Út còn ngủ, hay biết đâu đang gầy dựng một cộc mây mưa khác. Dượng Út bảo sẽ đi làm trễ bữa nay hay sẽ nghỉ ở nhà không chừng. Tôi trở lên phòng, lấy quần áo đi tắm, biết đâu đêm qua cơ thể tôi tiết ra mùi gì khác, tôi không biết nhưng dì và dượng chắc biết.

Ngắm mình trần truồng trước tấm gương lớn trong phòng tắm tôi thấy toàn cơ thể mình hôm nay khác hẳn. Thực ra tôi chỉ tưởng tượng vậy thôi chứ làm sao chưa tới một ngày mà tôi có thể biến đổi được thể xác mình. Tôi biết lúc này tâm hồn tôi đã thay đổi vì nó không còn là tờ giấy trắng, nó đã được tô một màu thật tươi, thật sinh động. 

Bất giác tôi đưa hai tay bóp nhẹ cặp vú và dùng ngón cái với ngón trỏ nhẹ viên đầu vú, một cảm giác dù đã biết nhưng vẫn còn thật lạ chạy từ đầu đến chân. Tôi bước vào chỗ vòi sen, mở nước thật lớn cho những tia nước đập mạnh vào mình. Thật sảng khoái.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy dì Út đang trên đường xuống dưới nhà:

- Thưa dì mới dậy? Chắc cháu làm ồn ào làm dì dượng phải dậy sớm.

Dì Út cười:

- Không sao, cũng trễ rồi, để dì đi mua cái gì về ăn sáng, tưởng dượng chưa về nên chẳng chuẩn bị gì hết.

Tôi thưa lại:

- Cháu tắm rửa sửa soạn xong rồi, để cháu đi cũng được.

Dì Út bảo tôi đi mua 3 tô phở. Tôi xách cái lon tog “cà mèng” đi ra ngã tư, khi về đến nhà đã thấy dì Út bầy 3 tô lớn và muỗng đĩa trên bàn, dượng Út đang uống cà phê và đọc báo. Dì Út phụ tôi đổ phở vào tô và cả ba cùng ăn sáng. Ăn sáng xong, dì Út bảo tôi:

- Cháu sửa soạn ôn bài chiều đi thi, dì ra chợ mua đồ ăn, cả hai tuần nay dì cháu mình không mua bán gì cả, hết đồ ăn rồi.

Rồi dì quay ra bảo chồng:

- Hay anh ở nhà đi, nghỉ một bữa, coi như hôm nay anh chưa về mà.

Dượng Út ậm ừ, mang ly cà phê đang uống dở và cầm tờ báo ra sa-lông, chăm chú đọc một tin gì đó. Tôi bỏ chén đũa vào chậu, xả nước và rửa tay lên phòng trong khi dì Út lấy xe gắn máy đi chợ.

Bài học vẫn chạy đi đâu mất. Tôi thấy khát nước, chắc tại phở họ bỏ nhiều bột ngọt thôi. Tôi đi xuống nhà lấy ly nước. Dượng Út vẫn ngồi đọc báo. Khi tôi mang ly nước trở lên lầu thì dượng Út ngẩng đầu lên hỏi tôi:

- Hôm qua Lan về bao lâu trước khi dì và chú …

Rồi dượng Út bỏ lửng, có lẽ thấy ngại không nói thêm rõ ràng công việc dượng và dì làm chiều qua. Dì Út xưng hô với tôi khi cháu, khi con, khi mày nhưng dượng Út bao giờ cũng gọi tôi bằng tên. Tôi đã nói dối tối hôm qua, nên hôm nay nói thật:

- Cháu về trước đó khoảng 10 phút.

Dượng Út hỏi ngay:

- Như vậy là Lan đã thấy hết chuyện và hình như Lan để ý xem nữa thì phải?

Tôi thực sự bí, thì ra dượng Út biết tôi về nhưng vẫn tiếp tục đụ dì Út trước mặt tôi. Chuyện vợ chồng, dì dượng đụ nhau lúc nào, ở đâu trong nhà này là quyền của hai người, tôi không có quyền cấm, nhất là tôi chỉ là người ở trọ. Tôi thấy người nóng hẳn lên, đứng chết dí trên cầu thang.

Dượng Út bỏ tờ báo, đứng lên, đến chân cầu thang. Tôi thực sự bị chôn chặt, toàn người run hẳn lên khi dượng Út đưa tay bảo tôi đưa ly nước cho dượng. Dượng Út trở lại bàn, bỏ ly nước xuống và trở lại cầu thang dùng hai tay bế bổng tôi lên. Thân xác tôi bay bổng, như một con chim, như một thiên thần. Tôi tỉnh dậy khi dượng Út đặt nhẹ tôi xuống giường của tôi và đặt lên trán tôi một cái hôn nhẹ.

Thấy tôi mở mắt, dượng Út đặt đôi môi nóng lên mắt phải rồi mắt trái, sau đó đặt nhẹ lên môi tôi. Dượng hôn lên môi tôi một lần nữa rồi đột nhiên bỏ xuống nhà. Tôi bàng hoàng, ân hận, có lẽ dượng Út cũng vậy nên đã hốt hoảng bỏ đi vì sợ nếu còn ở lại trong phòng tôi thì không biết chuyện gì xảy ra chăng. Tôi đứng lên, đóng cửa rồi trở về giường. Cảm giác tê mê và hơi ấm của dượng Út đang chạy rần rần trong cơ thể tôi. 

Tôi ngồi vào bàn học nhưng chẳng còn thấy một chữ nào. Đầu óc tôi quay cuồng với cảnh đụ nhau, với những cảm giác tự mình làm cho mình, với giấc mơ tối qua và với làn môi thật ấm của một người đàn ông hôn lên trán, lên mắt, lên môi tôi.

Dì Út mua rất nhiều thứ về bảo là để bồi dưỡng cho chồng và cho cháu phải làm bài thi khó khăn chiều nay. Tôi muốn giúp dì nấu cơm trưa nhưng dì nhất định không cho, bắt tôi về phòng ôn bài. Về phòng, tôi lấy cuốn sách và nằm trên giường cố gắng đọc những con số, những phương trình trong sách. Tôi đặt cuốn sách trên ngực và dùng tay đưa nhẹ trên môi: vị tê dại hình như vẫn còn đó.

Như thường lệ, trên bàn ăn: tôi và dì Út ngồi một phía, dượng Út ngồi đối diện. Dượng ăn cơm ngon lành và hết lời khen vợ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tự nhiên tôi thấy tức, nóng mặt. Tôi ngồi trước mặt mà hình như dượng Út không biết. Dượng Út đã ôm tôi, đã bồng tôi, đã cảm thấy thân xác tôi mềm nhũn trong vòng tay. Dượng Út đã hôn tôi trên trán, trên mắt, trên môi với những nụ hôn thật nhẹ nhưng thật ấm, thật ngọt. Vậy mà giờ đây, đối diện nhau, dượng Út làm như không biết tôi là ai.

Nhưng xét cho cùng, còn dì Út tôi ngồi đó, làm sao dượng Út và tôi có thể làm gì hơn. Thêm vào đó, cũng có thể do bồng bột, do không kềm chế được mình mà chúng tôi đã có những phút giây thật ngắn đó. Sao thời gian không đi chậm lại nhỉ? Sao dượng Út không ở với tôi lâu hơn mà chỉ như một người ăn trộm, ăn vụng.

Thấy tôi uể oải trong bữa cơm, dì Út bảo:

- Chắc đêm qua thức khuya học bài chứ gì? Rán ăn cho xong đi rồi nghỉ trước khi đi, vào giờ phút chót mà học không vô đâu.

Dì Út ơi, tối qua bé Ba của dì thức khuya thật nhưng nó đã thức khuya để lắng nghe nhữnng tiếng rên rỉ khoái lạc của hai người. Nó đã thức khuya để tự tìm những cảm giác lạ, để nhớ lại những nhịp đập vững chắc của dượng Út, đang dùng con cu cứng ngắc đâm sâu vào lon to dì. Nó đã thức khuya để tưởng mình đang hội nhập vào cuộc vui lạ lùng, hứng thú mà nó thấy hồi chiều qua.

Đầu bài thi phát ra, tôi choáng váng vì hình như mình đã học kỹ lắm nhưng không nhớ học ở đâu. Tôi chọn những câu có thể làm được trước, để câu “khó” làm sau. Cuối cùng, một học sinh nhất, nhì lớp về môn Toán đã không hoàn tất bài thi.

Dượng Út đã đợi tôi trước cổng trường:

- Dì Út bảo đi đón Lan như thường lệ. Hôm nay bài thi của Lan ra sao?

Tôi không biết phải trả lời ra sao. Trong thâm tâm tôi, tôi muốn nói: “Bài làm tệ lắm, tại dượng và dì Út hết. Nhất là tại dượng, dượng đã làm hồn vía Lan bay đi đâu mất từ hôm qua đến hôm nay”. Chỉ trong vòng 24 giờ mà tôi không còn là tôi nữa, tôi phải nói dối:

- Lan làm cũng được, nhưng chắc không được như ý muốn.

Đây là lần đầu tiên tôi xưng tên với dượng Út. Trước đây tôi luôn xưng con với dượng. Có lẽ dượng Út cũng nhận ra điều này nên nhìn thẳng vào tôi:

- Thôi, về đã, hôm nay là bài thi chót, tha hồ rảnh.

oOo

Tôi hồi hộp đợi ngày có kết quả thi trong khi hàng đêm có cái thú nằm đợi nghe những tiếng động từ phòng bên. Tôi đã tìm biết thêm những chỗ nhậy cảm trên cơ thể mình và thấy mỗi chỗ, mỗi sợi lông, sợi tóc trên cơ thể tôi đều mang sẵn những tế bào khoái lạc đang được chính bản thân tôi tìm tòi và khơi động. Tuy nhiên có một chỗ tôi vẫn chưa giám thám hiểm, tôi muốn để dành cho người tôi yêu. Tôi sẽ dâng hiến đời con gái cho người nào có thể thám hiểm, chinh phục được nó.

Tôi sửng sốt khi bài thi Toán của tôi được điểm dưới trung bình. Thầy giáo dậy môn học này và cả lớp tôi cũng ngạc nhiên không ít. Sau khi trả bài thi lại cho chúng tôi, thầy giáo bảo tôi mang hết vở các bài làm ở nhà nộp cho thầy. Thầy hẹn sẽ trả lại cho tôi lần tới.

Tuy bài vở làm ở nhà tôi không hề bỏ sót nhưng cũng lo rủi thầy quá kỹ mà tìm ra những lỗi của tôi chăng. Tôi hồi hộp đợi tới ngày có môn toán. Vừa vào đến lớp thầy giáo đã gọi tôi lên nói:

- Bài vở trò làm đầy đủ, không sai, có ai giúp trò làm bài ở nhà không?

Đâu phải bài làm ở nhà, bài làm ngay trong lớp có bao giờ tôi chịu thua đâu. Tự nhiên thầy giáo hỏi như vậy làm tôi thấy mắc cở, đáp:

- Em làm bài ra sao chắc thầy đã rõ, em không hề nhờ ai làm bài cho. Em bị xui xẻo trong ngày thi vậy thôi.

Có lẽ thầy tinh ý hơn tôi nghĩ nhiều nên đã nhận ra một điều gì đó khác trong tôi. Thầy ôn tồn nói:

- Trò mới ở ngoại thành vào phải không? Trò có gặp khó khăn gì khi sống xa gia đình không?

Tôi lễ phép đáp:

- Thưa thầy không, em trọ học ở nhà dì và dượng. Dì và dượng em luôn để cho em có giờ học.

Thầy lấy 1 phong bì đưa cho tôi:

- Đây là thư thầy viết cho phụ huynh của trò. Thầy muốn gặp để nói chuyện trên phòng giáo sư tuần tới.

Dượng Út đến đón tôi như thường lệ. Sau lần thật gần gũi nhau trong phòng của tôi hình như dượng quên hẳn, trong khi tôi còn nhớ không thiếu một chi tiết. Thấy cử chỉ và hành động của dượng tôi cũng phải đóng kịch làm như không hề có chuyện gì xảy ra. 

Sau bữa cơm tối, tôi mang lá thư ở trường đưa dì Út:

- Thầy giáo của cháu muốn gặp phụ huynh để nói chuyện về chuyện học của cháu. Cháu thấy không có gì hết mà ổng làm quan trọng quá.

Dì Út mở thư ra đọc xong, chẳng nói gì, đưa cho chồng:

- Anh xem này, có đi cho cháu được không, bề nào anh với ông hiệu trưởng cũng quen biết nhau. Vả lại em trẻ quá rủi nhà trường bảo cháu nhờ bạn thế phụ huynh thì sao.

Đọc xong thư, dượng Út đáp:

- Em đi cũng được, anh hiệu trưởng Tràng biết em mà, họ không chê em còn trẻ đâu. Anh sợ họ lại gọi em bằng bà thì già đi ấy chứ.

Dì Út phải đến trường với tư cách là phụ huynh của tôi. Dì lo xa thật đúng vì khi gặp thầy dạy Toán của tôi thầy đã gặng hỏi tôi và có vẻ không tin:

- Bộ trò không thể bảo ba má nghỉ một buổi làm để lo cho học vấn của con sao?

Khi biết chồng dì Út là bạn thân “xếp” của mình, thầy tôi nhẹ giọng một chút:

- Không ngờ bà, à chị, trông trẻ như học sinh của tôi. Xin chị thông cảm vì ngày nay học sinh nó có dịp gạt được thầy cô là gạt.

Rồi thầy đi ngay vào vấn đề cho nhanh:

- Tôi làm mất thời giờ của phụ huynh là để họ quan tâm đến việc học của con em. Trò Lan là loại khá, nay thình lình tụt đi như vậy nên lại càng phải quan tâm hơn.

Sau một hồi nghe giảng giải của thầy giáo tôi, dì Út ra về. Tối đó, trong bữa cơm dì nói với dượng:

- Anh xem mỗi tuần bỏ ra vài tối kèm cháu cho em, việc học của nó đang xuống đấy. Ba má nó biết thì mất uy tín hết.

Dượng Út nhìn tôi, cái nhìn đoán biết hết cả sự việc:

- Thôi được, bắt đầu từ tuần này dượng sẽ để ra hai buổi tối xem xét bài cho. Với điều kiện là Lan phải cố gắng nhiều hơn mới được. Tối nào thì tiện?

Tôi không biết phải làm sao hơn, chỉ lí nhí “vâng, dạ”, đáp:

- Tuỳ dượng, tối nào cháu cũng ở nhà hết mà.

oOo

Sau bữa tối, dì Út bảo chồng:

- Em bắt đầu tham dự khoá thể dục thể thao từ tối nay để hai dượng cháu khỏi có ai quấy rầy. Đầu đuôi khoảng hai tiếng, lúc em về cả nhà đi ngủ là vừa.

Dượng Út bảo tôi lấy sách vở xuống phòng khách cho thoáng. Khi tôi vừa ngồi xuống ghế dượng nói ngay:

- Dượng nghĩ đã có cái gì đó chi phối khiến Lan làm bài thi không được chứ không phải tại Lan yếu kém thực sự.

Câu nói đó làm tôi run lên, như vậy là dượng Út đã nhìn thấu tâm can tôi. Còn gì nữa mà phải giả vờ, dượng Út đã giả vờ và tôi còn đóng kịch hay hơn như tôi chưa hề thấy chuyện dượng và dì đụ nhau hơn hai tuần trước. Dượng Út tiếp:

- Dù có gì chăng nữa Lan cũng phải cố tâm học, không được lo ra mới được.

Im lặng một lúc dượng hỏi tôi:

- Hôm trước Lan về nhà lâu lắm rồi phải không?

Không hiểu sao tôi trả lời thật:

- Dạ, khoảng nửa tiếng trước khi dượng nhìn thấy Lan, và Lan đã thấy hết.

Hình ảnh hôm nào lại hiện ra trước mắt tôi. Từ hôm ấy, tôi đã mơ, đã tưởng tượng hình ảnh ấy hàng đêm, không phải chỉ cảnh dì và dượng Út đụ nhau mà có cảnh dượng Út và tôi hoặc cả ba chúng tôi cùng nhau trao đổi những cảm giác tuyệt vời, nồng cháy. Tôi làm sao quên được những cái hôn thật nhẹ dượng Út đã đặt lên tôi. Hôm ấy có lẽ dượng Út cảm thấy chuyện gì đó nên bỏ đi, để lại cho tôi một chưng hửng, một khoảng trống. Tôi run nhiều hơn khi cảm thấy giờ này đây, chỉ cách nhau cái bàn thấp của phòng khách, chỉ có hai đứa chúng tôi. Nếu dượng Út bước qua bên này chắc tôi thành tượng đá hoặc chảy nhão ra mất. 

Dượng Út bảo tôi lấy sách, tới chương đang học đưa cho dượng. Tôi còn đang suy nghĩ mông lung nên trong lúc lật các trang sách đưa qua tay dượng đã vô ý làm rớt sách xuống mặt bàn. Tôi cúi lấy và dượng cũng cúi lấy cuốn sách cùng lúc, chúng tôi đã đụng đầu vào nhau. Cái đụng đầu đó đã trở thành tiếng sét đánh vào hai người. 

Dượng Út cầm tay tôi kéo về phía mình. Như cái máy, tôi đi vòng qua phía đối diện và mềm nhũn trong hai cánh tay của dượng Út.

Dượng Út dùng cả hay tay nâng mặt tôi lên, gọi tên tôi rất nhỏ “Lan” và bắt đầu hôn trên trán, trên mắt, trên môi tôi. Khi dừng lại trên môi, dượng đưa lưỡi qua vành môi tôi khiến tôi mở miệng, lưỡi của dượng tiếp tục đi vào và đụng lưỡi tôi. Tôi mút lưỡi dượng và đẩy lưỡi tôi trả lại. Hai cái lưỡi quyện vào nhau một lúc dượng Út bắt đầu dùng môi và lưỡi của mình rà chung quanh cổ và tai tôi. Dượng Út nói nhỏ:

- Lan có muốn dượng làm giống dì Út không?

Câu hỏi thật bất ngờ, tôi sợ run nhưng lúc ấy hình như mất hết lý trí, thân xác tôi muốn nổ bùng, tôi gật đầu.

Dượng Út bế tôi lên và đặt tôi nằm trên chiếc ghế salon dài. Dượng dùng hai tay bắt đầu mở nút áo tôi, miệng dượng đi theo những phân vuông thân thể tôi hở ra. Lưỡi, môi và hai bàn tay dượng Út thay nhau trên hai vú tôi, lúc này tôi dù đang nhắm mắt tận hưởng cũng biết là hai đầu vui tròn căng, còn căng hơn là những lần tôi tự làm một mình.

Hai bàn tay mân mê hai vú, dượng Út dùng miệng và răng để đẩy quần và quần lót của tôi xuống tới mu lon to. Sau một cái hôn dài, dượng luồn hai tay qua mông tôi và kéo cả hai quần xuống sau đó cởi phần còn lại của áo tôi. Lúc này tôi hoàn toàn trần truồng trên chiếc ghế dài. Dượng Út bắt đầu dùng tay xoa nhè nhẹ trên mu lon to tôi trong khi một tay vẫn bóp, vê một đầu vú và miêng không rời đầu vú kia. Thỉnh thoảng dượng bóp lon to tôi cùng lúc mút nhẹ đầu vú và xiết chặt tay kia. Cả 3 động tác cùng xảy ra một lúc làm tôi như bị điện giật, nhảy người lên và quằn quại đê mê

Một lúc sau, khi ngón tay dượng Út bắt đầu xoay tròn trên hai mép lon to và ngón cái day hột le của tôi thì tôi đã cảm thấy lon to mình ướt nhẹp. Dượng Út đứng lên, cởi hết quần áo và dùng lưỡi tách hai mép lon to tôi trong khi hai tay không ngừng xoa bóp vú tôi. Tôi cảm thấy thật nứng và không biết chuyện gì sẽ xảy ra kết tiếp.

Lúc này dượng Út trườn lên, nút lưỡi tôi nữa. Thấy vị mằn mặn trên lưỡi tôi đoán có lẽ đó là vị của tôi còn trên lưỡi dượng. Dượng cầm tay tôi đặt vào con cu cứng của dượng và khẽ nói vào tai tôi:

- Bây giờ đụ Lan nhé, hơi đau đấy, lan có chịu được không?

Sách vở cho tôi biết là lần đụ nhau đầu tiên hầu hết con gái đồng trinh sẽ bị đau do dương vật phải phá màng trinh để vào bên trong. Tôi mở mắt ra nhìn dượng, không nói nhưng ngầm cho dượng biết là không sao.

Dượng Út đưa hai chân tôi lên bắp tay dượng, dang rộng hơn hai chân tôi ra và đưa cu vào lon to tôi. Dượng dẩy thật nhẹ, khi đụng màng trinh dượng lấy cu ra dùng nó kích thích mồng đốc tôi. Sau khi làm đi làm lại vài lần dượng đẩy mạnh hơn, tôi cảm thấy như một vết cắt, ưỡn người lên. Cái ưỡn người lên của tôi đã phần nào hợp lực giúp con cu của dượng Út nằm trọn trong lon to tôi.

Dượng Út để hai chân tôi xuống, nằm hẳn trên người tôi, ôm chặt tôi:

- Lan đau không? 

Tôi bật khóc, không biết tại sao, sung sướng hay hối hận: giờ đây tôi đã trở thành đàn bà và người biến tôi thành đàn bà lại là chồng của dì Út tôi. Tôi đã tự nhủ là sẽ giành trinh tiết của tôi cho người tôi yêu. Như vậy hoá ra tôi đã yêu dượng Út rồi hau sao, như vậy tôi thật có lỗi với dì Út, với chíng tôi. Có lẽ sung sướng làm đã làm tiêu tan sự hối hận. Tôi khẽ lắc đầu và vòng tay ôm chặt dượng Út.

Những cái nhịp ban đầu nhẹ nhàng rồi mạnh hơn, nhanh hơn. Con cu của dượng Út như đang vui đùa nhảy múa, thụt ra thụt vô trong lon to tôi. lon to tôi đang đầy tràn, đang co thắt, đang rung lên, đang ôm chặt con cu cứng đang nhồi mạnh tận đáy đường âm đạo, đang cọ xát, giáp mặt với tử cung. Tôi đang bay bổng, tôi đang lịm đi, không biết mơ hay tỉnh cho tới lúc tôi bay bổng thật cao và hét lên tiếng aaaaaahhhh thật lớn thì dượng Út cũng kêu lên sưư…ớng quá và rút cu ra khỏi lon to tôi. Dượng Út tay vuốt con cu bóng loáng đang bắn ra một tia nước đặc tung toé trên ngực, trên mặt, trên bụng tôi. Tôi nhắm mắt lại tận hưởng những cảm giác còn đang lâng lâng, cảm giác ran rát nơi lon to, cảm giác khi thấy những giọt ting ấm rơi trên thân thể tôi. Dượng Út nằm đè lại trên thân tôi và nút lưỡi tôi làm tôi muốn ngạt. Thêm một cái rùng mình nhẹ, dượng nói:

- Phải mang nó ra ngoài kẻo Lan có thai thì chết hết.

Dượng Út dùng tay thoa tròn những giọt tinh trùng trên người tôi và dùng cu đang mềm trở lại khẩy vào đầu vú tôi. Tôi thấy có những sợi máu đỏ trộn lẫn với tinh trùng: những giọt máu đào chảy ra từ màng trinh của tôi hoà lẫn với tinh dịch dượng Út. Chúng tôi cùng nhau đi tắm và xuống phòng khách bắt đầu cho bài học tối hôm đó.

oOo

Mỗi tuần tôi học thêm ở nhà hai tối nhưng chỉ có một tối dì Út đi tập thể dục thể thao. Bốn tuần lễ trôi qua, tôi chờ đợi ngày “học thêm đặc biệt” đó. Tôi đã học được rất nhiều, từ cách bú cu, liếm cu đến cách cộng tác với nhau khi đụ. Bài học kiểu chó, kiểu đu võng, kiểu cối xay, kiểu 69, kiểu xàng xê … tôi đã biết. lon to tôi không còn rát như hai lần đầu, nhất là sau lần thứ ba dượng Út cùng tôi làm kiểu 69 thật lâu trước khi tôi ngồi lên con cu của dượng mà xàng. Không biết ai đã đặt tên các kiểu đụ này, thật đúng với các chi tiết và hành động của hai người đụ nhau. Tuy có 4 tuần nhưng chúng tôi đã đụ nhau được 5 lần vì 1 tối, sau khi đã đụ nhau ở phòng khách, chúng tôi vào phòng tắm làm thêm một lần nữa, ngay trên sàn phòng tắm. Lần nào cũng vậy dượng Út đã rút cu ra trước khi xuất tinh vì sợ tôi có bầu. Tất cả những lần xuất tinh sau, dượng Út đều bắn vào miệng tôi. Lần đầu khó chịu 1 chút nhưng những lần sau tôi thấy thật béo ngậy nên mút cho đến giọt cuối. 

Tuy gần gũi nhau như vậy nhưng tôi và dượng Út lúc nào cũng phải đóng kịch cố giữ một khoảng cách để không ai có thể biết chuyện chúng tôi – nhất là dì Út. Vậy mà một hôm, lúc đến đón tôi ở trường chúng tôi đã tỏ ra thân thiện ngoại lệ vì lẽ đơn giản là tối nay là tối hàng tuần của riêng chúng tôi. Sự thân thiện, kéo theo cảm hứng và tối đó chúng tôi đã đưa nhau tới “đỉnh tuyệt vời” như một bài hát nào đó.

Hôm sau, khi đến trường, con Phượng hỏi ngay tôi:

- Mày bảo cái anh chàng đẹp trai đón mày hàng ngày là dượng mày hả?

- Đúng, tao có nói khác bao giờ đâu, mà tại sao mày lại hỏi tao như vậy?

- Thao hơi thắc mắc tí thôi vì hôm qua tao thấy anh chàng ấy và mày còn hơn là tình nhân nữa. Dượng cháu thân nhau như vậy thì tao nghi lắm.

Tôi chột dạ:

- Mày đừng ăn nói bậy bạ, người khác biết mà đến tai dì tao là tao chết đấy!

Phượng nhìn thẳng vào mặt tôi như dò xét, nói:

- Được tao tin mày không có gì với ông dượng của mày hết. À mà hình như lúc này dượng mày dạy kèm mày thêm phải không? Bảo ông ấy dạy kèm cho tao nữa được không?

Thế này là không được, có nó kỳ đà cản mũi thì lấy giờ nào cho tôi với dượng Út. Tôi đã biết mùi, tôi đã biết khoái cảm, tôi đang được huấn luyện để nhận và cho cái sung sướng, cái mê mẩn của cuộc đời mà có nó thì mất hết. Tôi bèn tìm kế hoãn binh:

- Tao không biết, nhưng nếu mày muốn sao mày không đến hỏi thẳng dượng và dì tao.

Tôi tưởng dùng cách ấy sẽ làm Phượng ngại mà không phá rối chúng tôi, ai dè cuối tuần Phượng đến và làm thân với dì Út ngay với cung cách thông thường của đàn bà: Phượng khen dì Út đẹp, khéo trang trí trong nhà … Dì Út còn bảo Phượng ở lại ăn cơm tối và sau bữa tối, không đợi chồng bằng lòng hay không, dì Út nói ngay:

- Cũng tiện, một công mà hai chuyện, anh để cho chúng nó học chung để có sự ganh đua.

Tôi đưa mắt nhìn dượng Út, chúng tôi phải thông cảm nhau mà chấp nhận sự việc. Riêng tôi, như vậy là hết, tôi sẽ phải tự làm một mình trong những đêm nằm nghe giọng rên rỉ khoái lạc của dì và dượng Út phát ra từ phòng bên.

Phượng rất sốt sắng, ngay buổi đầu tiên đã đến khi chúng tôi mới ăn cơm tối xong. Phượng và dì Út rất tương đắc, coi nhau như thân thiết từ lâu. Hai người chuyện trò huyên thuyên trong lúc giúp tôi lau chén bát.

Tôi lên phòng lấy sách vở xuống. Thật chán, thế là hôm nay tôi không có cơ hội tìm hiểu thêm điều khoái lạc mới lạ dượng Út chỉ bảo, hướng dẫn và cùng làm với tôi. Lúc chiều, trên dường về dượng còn trách tôi:

- Sao Lan lại rủ bạn đến học chung?

Tôi trả lời:

- Lan đâu muốn, có lẽ trong lúc vô tình cho nó biết là được học kèm nên nó vác xác đến xin chứ Lan đâu có rủ. Vả lại Lan đâu có dại để mất đi những phút giây gần …. dượng.

Tới chữ “dượng” tự nhiên tôi ngập ngừng vì người đàn ông đang chở tôi đây không còn là dượng tôi nữa sau lần chúng tôi đụ nhau, sau lần tôi trở thành đàn bà. Tôi muốn xưng anh, em nhưng trong căn nhà còn dì Út. Thôi chết, tôi mê dượng Út mất rồi! Dượng Út thở dài nhẹ, đưa tay ra sau nắm lấy tay tôi, hình như dượng cố chạy chậm lại để cho thời gian chúng tôi gần nhau dài hơn. 

Tôi biết dượng Út vẫn thiết tha yêu dì Út, và có lẽ còn yêu hơn vì cảm giác phạm tội. Tôi thấy dượng săn sóc dì hơn và hàng đêm hai người đụ nhau thắm thiết hơn, mạnh bạo hơn trong những tiếng aaaaaahhhh, tiếng nnnnnuuữa đi… lớn hơn. Chỉ tội cho tôi, tôi như một chiếc bóng bên đường thành ra lúc gần gũi nhau chúng tôi cần phải cho nhau tất cả.

Cả buổi học tôi nín thinh trong khi Phượng hỏi dượng Út đủ mọi điều. Tự nhiên tôi bực mình, tôi muốn đuổi Phượng ra khỏi nhà ngay. Nhưng rồi 2 giờ cũng qua, Phượng về hẹn lần sau.