Liem lon

Liếm lồn vợ yêu hay còn gọi là oral sex. Phương pháp liếm bú lồn con gái theo phong cách vét máng kinh điển qua những câu truyện sex có thật của những đàn anh kiêm nghiệm trong vấn đề tế nhị này :

Liem lon - Hinh anh 1

Liem lon - Hinh anh 2

Liem lon - Hinh anh 3

Liem lon - Hinh anh 4

Liem lon - Hinh anh 5

Xem video clip Liem lon

Chuyện tình Yêu - Phim Cấp 3 Nhật Bản 18+


Cô Gia Sư [phim 18+]


Hoa Dạng 2013 [Phim Kiếm Hiệp 18+]


Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời


Clip em gái xinh bị chó hiếp dâm


Xem thêm :

Truyen Liem lon : Xao xuyến tim yêu

Tôi khổ sở vô cùng mỗi lần được anh chị chủ nhà kêu ra ăn cơm. Tôi đã nói xin anh chị cứ dùng bữa trước, còn lúc nào đói tôi ăn cũng được, nhưng anh nhứt định không chịu. Có khi tôi đã cố trốn nằm trong buồng, anh ì xèo cũng lôi ra bằng được.

Hổng phải là tôi ganh tị gì hạnh phúc của anh chị, trái lại là khác, nhưng thú thiệt là tôi bứt rứt lắm. Chị mới sanh ở bệnh viện về, nuôi con nên hai vú lúc nào cũng thây lây, lõng bõng sữa. Ác cái là hai vú chị lớn dềnh dàng nên mặc áo nào vạt cũng hở căng lên. Lại nữa, sữa nhiều nên dường như lúc nào cũng rịn, chị kêu mặc áo nịt ướt át gây ngứa ngáy. Thành ra chị mặc trần có cái áo lụa mỏng, sữa chảy in rõ hai cái núm đội lên.

Tôi nào có muốn dòm, nhưng anh chị ngồi một bên, tôi một bên, đối chiếu nhau, mắt tôi trốn đi đằng nào được. Chị thì lịch thiệp, hết gắp thức ăn tiếp cho chồng, lại tiếp cả cho tôi, nên mỗi khi chị vói tới làm tôi muốn bể đầu, bể óc mất. Ảnh là dân nhậu thứ thiệt, ăn thì ít, uống thì nhiều, kề cà cả buổi. Tôi không nhậu được nhưng bất đắc dĩ anh giữ không cho đứng lên, gọi là cho có bạn. Anh thường ca cẩm “ rượu ngon phải có bạn hiền “, tôi là thứ óc trâu, uống vô là quắc thì bạn hiền gì nổi. Vậy mà anh níu bằng chết, gọi là có người ngồi nghe anh tâm sự. Chị vô tình nào có biết đến nỗi khổ tâm của tôi, nên a dua theo ảnh, cũng giữ tôi nữa mới kẹt.

Có bữa, cả đám đang xì xụp chén thì thằng con chị khóc ré. Chị gắp dồn cho anh một chén đầy thức ăn, rồi hấp tấp chạy bưng thằng nhỏ ra. Chị ngồi xuống chỗ cũ, ngang nhiên giựt banh áo rồi nhét vú cho con bú. Cái miệng thằng nhỏ đợp đợp vú chị dẻo nhẹo, đùa cái vú giùng giằng thấy ghét. Nó rúc như chó con rúc mẹ, ủi băng băng vô vú xẹp lên xẹp xuống. Nó bú một bên, còn để không một bên, một chặp sữa nhỏ, chị phải lấy tay bụm day cho ngưng sữa. Tôi nhìn trân cái miệng thằng nhỏ và bàn tay chị quầng vòng vòng cái vú, làm tôi nghẹn, ăn không nổi.

Thằng nhỏ bú xong nhả vú mẹ, có vẻ hể hả tưng bừng. Chị cứ để toang vạt áo ra đó ngồi ăn tiếp. Đàn bà Việt Nam vốn coi thường việc vú vê để ngỏ, họ chỉ dấu che khi còn con gái thôi. Lấy chồng, họ nghĩ trước là chồng bóp te tua, sau nuôi con cho nó ngậm thì coi như không còn phải đậy che gì nữa. Có bà ngồi ngay ngoài cửa, trật áo tành banh cho con bú tỉnh òm, ai mới đẻ vài đứa, coi còn ngộ, chớ mấy bà sòn sòn, đầu vú đen thui, ngó dị hợm làm sao.

Chị mới sanh con so nên hai vú tròn trịa lắm. Người nữ sanh thay máu huyết, người nở nang, vú mông săn lớn, coi thiệt đã. Bởi vậy tôi mới bị day dứt hoài. Đó chính là lý do tôi muốn lánh mặt anh chị. Mấy cha hũ chìm đâu có hiểu như vậy, nên lu bù xả láng với tôi. Anh còn giỡn tai ác : nè, chú mày ráng làm kiếm con vợ nào có cặp vú ngon như bả (ảnh chỉ vô vợ) cưới về hú hí cho đã. (Truyện Từ CõiThiênThai.com) Chị có vẻ mắc cỡ, nhưng anh vẫn tỉnh bơ : tao nói thiệt, chú mày hãy rút ra kinh nghiệm, rờ vú hổng gì sướng bằng vú người bự tồ vồ. Vừa êm tay, khi đẻ lại dễ nuôi con.

Lời ảnh nói thì đúng là sự thiệt, nhưng giữa trai tráng với nhau thì hổng sao, còn bô bô với phụ nữ thì nghe chói. Vậy mà ảnh xài tới xài lui cái mửng này hoài. Chị có vẻ thương anh nên một mặt im, song lúc ảnh lăn kềnh ra ngủ thì lại phân bua với tôi : chú đừng chấp, đó là rượu nói, chớ hổng phải ảnh nói. Mà thiệt vậy, lúc anh tỉnh, anh nói chuyện rất đàng hoàng.

Mấy lần tôi tính chuyện dọn đi, bởi nói là nhà chia buồng chớ có thành hình thành dáng ra sao. Tôi ở phía trước, anh chị ở phía sau, hở hở che che bởi một cái màn thấp lè tè. Nói xin lỗi nhiều tối nghe tiếng nước tiểu của nhau xè xè rõ mồn một. Phương chi một đằng là vợ chồng trẻ, một đằng sống chèo queo, chuyện ăn nằm của anh chị làm sao bỏ lơ bỏ lảng, đêm hôm khuya khoắt giữ tới đâu cũng nghe rọ rẹ.

Hai anh chị lại “ tây “ rất mùi. Muốn hun là hun, muốn ôm là ôm, tình ra phết. Có lần tôi thấy chị vén áo lưng lên cho anh nặn mụn. Dòm tấm lưng cong cong của chị, vạt áo bỏ lùng thùng, hai cái vú đong đưa, tôi xốn mắt thấy mẹ. Ảnh gãi một tua, rồi rị mọ sờ bóp vú chị luôn, chẳng cần ngó tới ngó lui gì hết. Tôi nằm xéo xéo thấy kỳ cục, nhưng khoái. Gì chớ mình chưa có vú để mò, sẵn có người làm trò cho coi cũng tạm ổn. Lại nữa, thứ mờ mờ tỏ tỏ, thấp thoáng coi mới hay.

Tỉ như đàn bà cởi truồng coi không bắt mắt bằng mấy mụ mặc đồ mỏng lấp loáng cái xì, cái xú, hay lem nhem mớ lông thiệt là nhợn. Ai đời hai anh chị chẳng coi trời đất ra gì, anh ngủ nằm đè lên đùi chị, chị gác giò xiết cứng lấy anh, đầu anh dựa vô bụng chị và lùng nhùng hai vú chị lòng thòng bắt mệt. Tôi nhìn rõ như vậy là vì chị đâu có bận áo, may còn để lại cái quần, có lẽ tại đêm cho con bú, rồi để luôn mình trần ngủ vạ vật. Sáng tôi đi làm thốn thấy mồ.

Một bữa, anh vắng nhà, tôi hỏi, chị nói ảnh đi về quê thăm má. Nhân cơ hội, tôi bày tỏ những sự việc đã thấy để xin lưu tâm giữ ý giúp cho. Chị xác nhận ngay nhưng lại nói sang hướng khác : tui biết chớ chú, nhưng ngặt anh chú cắc cớ lắm, đó là ảnh còn giữ gìn, chớ dể tuồng luông, chắc ảnh còn dữ tợn nữa. Một hai, tối đến ảnh bắt tui phải ở truồng mới nghe, tui năn nỉ nói còn kẹt có chú, ảnh mới chịu tha. Tui để mình trần là còn đỡ. Tôi ngỏ ý xin dọn đi, chị nói hổng được : chú mà đi là ảnh nói tại tui. Chú ráng ráng để tui lần hồi chấn chỉnh.

Chấn chỉnh gì mà lâu lắc thấy mồ. Trái lại còn như tăng thêm nhiều sự phức tạp khác. Hồi này ảnh có cái xe chạy chở ôm, đi khuya lơ khuya lắc mới về, tắm rửa nghe xòm xọp, nói năng lớn tiếng, kể hết con ca ve này, lại bà đi buôn sồn sồn nọ ngồi xe ôm ảnh sát rạt, còn day vú, kẹp đùi dụ dỗ ảnh nữa chớ. Chị vợ một hai nói là đã khuya, ảnh nhỏ lại một lát, đến khi vô buồng thì coi như thuộc giang sơn ảnh, nên cóc còn ké né gì hết.

Hai người giỡn nhau rúc rích như chuột, nghe chách chách và ui ui những tiếng gì đâu dị hợm làm sao. Một lát nghe chí chóe đừng mà, đừng mà, rồi huỵch huỵch liên tu bất tận và mặt trận rã đám. Khỏi cần đoán, tôi cũng biết hai anh chị vừa làm gì trong cái tổ tò vò. Bởi vậy, hai người lăn kề ra thì tôi bắt đầu lục cục suốt đêm. Khi không đâm bị đái rắt, phải nhổm dậy hoài. Rón ra rón rén đi, kẻo ảnh chị nghĩ tôi tò mò, thóc mách. Vậy mà cái gì không muốn thấy cũng phải thấy.

Cái tay mắc dịch của ảnh còn đang úp gọn lên vú chị và chèn đéc ôi hai ông bà lõa lồ một cục. Tôi thấy hai vú của chị đã muốn tiêu dên cuộc đời, giờ lại trộm dòm cái háng chị làm sửng sốt tổ chảng. Lông gì rậm rạp như rừng già, lại lượn lờ chạy dài lên tận rún, hai đùi như hai cột sáp trắng phau, hai màu tương phản nhau càng làm cho cái tam giác ngược ánh lên rực rỡ. Chị nằm khép hai chưn mà còn lồ lộ một vùng, to như múi sầu riêng trái bự nhứt. Còn anh, khúc dồi đã thun mà coi còn kịch cợm, thứ đó cương lên chắc ngó sần sần. Tôi nghĩ hèn gì hai anh chị rượng lên rượng xuống, lại được rót rượu vô thì thoát sao khỏi phừng phừng lên. Tâm tánh anh, môi trường xung quanh, hằng ngày tiếp xúc với đùi với vú thiên hạ, ảnh ăn chay được, có họa tôi gọi là thánh. Huống chi vú chị lại đẹp, lồn lại dòn, mụ nội tôi biểu đừng nhảy xổ thì tôi đúng là con nít.

Tôi về nằm lại mà luôn trằn trọc. Cứ nhắm mắt là thấy hai cái vú chờn vờn của chị, tôi muốn ngứa ngáy hai tay. Khi không tôi ước ao giá gì cho tôi thay thằng con chị một bữa, tôi mà ngậm bú cái vú chị chắc là thấu tận trời. Tôi sẽ mút cho chị oặt người ra và một tay tôi sẽ giúp day vê lên núm vú để sữa không ọc ra nữa mới tuyệt. Nhưng ước để ước suông mới càng óc ách, sáng ra bã cả người, đi làm sớm ngang qua chỗ anh chị mà dưới hạ bộ nghe giựt giựt.

Bởi vậy, nghe tin ảnh về quê, tôi mừng hết lớn. Giờ thì chẳng cần chị kèo nài, tôi cũng dặn dò chị chờ tôi mua thêm món gì về cùng ăn cho vui. Có thể chị quen ngồi ăn chung nên dù ảnh đi vắng chị cũng không e dè gì hết. Tôi ngồi ăn mà ngó miết vô vạt áo chị hoài. (Truyện Từ CõiThiênThai.com) Chị liếc thấy mà hổng lẽ đứng lên đi mặc thêm áo nịt như vậy là ké né sao. Nên chị kéo cho xuôi bớt hở, rồi điềm tĩnh ăn cho xong bữa. Tôi rọ rạy ấp úng mấy lần, chị nhận ra nên vặn hỏi : chú có điều gì muốn bày tỏ hả. Chị cố giằn chữ chú để kéo một hàng rào cấm kỵ hổng cho tôi lấn qua.

Tôi làm ra bình thản và cơm mà nói lí nhí : tui nói thiệt chị đừng giận, bữa nào đang ăn mà thấy chị bung áo cho nhỏ bú là tui muốn nghẹn. Chị tròn xoe mắt có vẻ ngạc nhiên, tôi phải nói nữa : thiệt mà, liếc hai vú nhủng nhỉnh giữa các khoảng hở tôi đã ngộp bằng chết, chị lại bạch bung áo ra thì có nước tôi muốn thăng luôn.

Chị cười xè xè, thú vị : vậy à, tội nghiệp hôn, vậy hồi nào tới giờ chú chưa rờ mó ai à. Tôi thở dài, còn hơn đoàn tàu suốt Bắc Nam dài dặc. Chị chép miệng : tui hiểu, tui hiểu, nhưng chú biểu tui phải làm sao, chẳng lẽ để nhỏ đói cho nó khóc inh lên. Tôi đã qua được cái khó ban đầu nên hết ngượng ngập nữa. Tôi nói một thôi một hồi : tình mẫu tử thiêng liêng, ai dám cấm cản chị, song chị phải tội cho tôi là bị ngứa bàn tay. Đó, chị thấy, ảnh sẵn có chị một bên mà còn rọ rạy hổng giữ nổi. Tui gặp ảnh bóp vú chị hoài. Chị giựt mình, thì ra tôi cũng tò mò đó chớ.

Nhưng chị lại khoái tỉ : vú mớm tui đẻ con rồi nào có còn ra hồn, chú mết chi tội vậy. Kiếm đại cô nào chưa chồng mà ôm cho đã. Chắc là chị muốn thử tôi, tới nước này tôi còn ngại gì chớ. Tôi nói tét bét với chị : vú người con một mới nở hết cỡ, lại nuôi con sữa tạo càng nặng và êm hơn. Chị mà cho tôi nựng sơ thôi cũng đã, chớ đừng nói là làm gì hơn. Tôi nói lửng lơ, cốt tạo cho chị có ấn tượng.

Chị ngần ngừ một hồi rồi biểu : thôi được, nhân ảnh vắng nhà, tui cho chú rờ một lần cho biết, nhưng tuyệt đối không được xin xỏ lần sau. Tôi ừ ào chấp nhận liền. Chị lại nói : đó, chú rờ đi. Tôi không vập vô ngay, chị thấy lạ : ủa, xin xỏ đã đời, chừng tui cho lại khựng. Tôi giải thích : không phải khựng nhưng chị để áo kè kè thì tui rờ chỗ nào. Chị làu bàu : thiệt đàn ông mấy chú nhiều chuyện, được voi còn đòi tiên. Nói thì nói chớ chị cũng cầm hai vạt bung ra : nè, tui mở áo rồi rờ đi.

Tôi thấp thỏm nhìn ngây vô hai vú, chị cũng như nín thở dõi theo tôi. Hai bàn tay tôi đưa thu lu ra, ngập ngừng rồi bất thần chộp vô hai vú chị. Tôi rên lên : ôi, sao mà mềm ấm quá. Chị ưỡn ngực lên, tôi quên là chỉ có phép rờ nên gảy bóp vào hai núm vú và cả hai bầu. Chị nhúc nhích, chắc là nhột. Tôi tỉ tê : vú này mới là vú, chớ còn ba con nhỏ nhí nhách vú chút nị mà làm bộ thấy ghét.

Thực ra tôi rất muốn giữ trọn vẹn lời cam kết bất thành văn giữa hai người để chị có thể tin tưởng lâu dài nơi tôi, vậy mà không hiểu sao khi tôi đặt được bàn tay lên ngực chị thì mọi việc trở thành loạng quạng, sai bét cả. Về phía chị, có lẽ vì cảm nhận được ánh mắt say mê, đắm đuối của tôi nhìn chị từ hồi nào tới giờ, nhứt là cái vẻ ngây ngây dại dại, khiến chị thấy tội nghiệp, nên chính chị cũng góp phần làm cho tôi vi phạm điều đã hứa. Chả thế mà lúc hai bàn tay tôi chạm vào hai bầu vú chị thì tự dưng chúng săn cứng lại ngay. Chính chị cũng hồi hộp như tôi không kém và ngượng nghịu lùng bùng. Chị nhìn tôi, đáp trả bằng tia lờ đờ, háo hức, nửa như muốn khuyến khích tôi bạo dạn lên, nửa như lại muốn ngăn tôi đừng tiến quá đà xa mãi.

Tôi hết sức phân vân vô chừng nên có phần khựng hai tay lại, im ắng thăm dò xem chị phản ứng ra sao. Tôi thấy chị nấc lên dồn dập rồi lảng tránh quay đi hướng khác. Hai vạt áo vẫn để mở bung, hai quả vú vẫn bày ra trọn vẹn. Tôi đánh liều dợm thử bằng cách gảy nhẹ ngón cái lên mỗi bên núm vú. Chị bắt rùng mình mà những hạt nơi quầng thì nở rộn lên, tôi đoán chị xúc động. Tôi nhanh tay vê lăn hai cái núm và nhớm day nhè nhẹ chỗ các quầng. Sữa trào ra bôi ướt hai quả vú nhúng nhính nặng căng. Chị lảo đảo đứng không vững, tôi vội kê vai vào để chị dựa. Chị thở phào và ngả đầu vào, vô hình dung tôi lui ra phía sau mà hai tay thì nằm gọn ôm lấy trên hai vú.

Tôi chỉ cao nhỉnh hơn chị một chút xíu, tôi nghĩ để khoảng gáy chị dựa hẳn vào vai và một phần lưng trải dài trên ngực tôi thì chị sẽ thấy vững chãi, vậy mà không. Từ khi tôi úp hai tay măn sơ sơ đầu vú thì chị run bắn lên, hàm răng đánh vào nhau lập cập, chị kêu lạnh toát cả người. Tôi đoán hay là chị bị cương sữa nên vậy, nhưng chị bảo không phải, cái lạnh như từ trong xương trong tủy tỏa át ra làm chị giống đang bị sốt rét nặng.

Tôi vội dùng cánh tay đặt ngang để đè lên một vú, còn bàn tay thì bợ lấy cái vú bên kia, nắm bịn lấy cái đầu vú, không cho sữa phùn phùn bắn thành tia ở cả hai vú như khi tôi rờ se cái núm làm sữa phun ồ ồ. Chị hổn hển nói : anh sờ vú điệu quá, em nhủn cả người, khắp nơi trên thân mình em đều nôn nao hết cả. Tôi chưa biết nói năng ra sao thì chị lại tả oán thêm : nhìn cái mắt anh lom lom nhìn vú em từ lâu, em biết sẽ có ngày chết lên chết xuống vì những cái nhìn thô bạo đó. Nhìn mà cứ như lột toang áo người ta ra.

Chị ỏn ẻn mắng yêu mà tôi thì nhột. Vậy ra tôi nhìn chị dâm đãng đến vậy sao. Đàn bà họ nhạy bén lắm, thoáng cái đã biết đàn ông có ý gì, phương chi phải nói là tôi quả thiết tha với cặp vú thây lây của chị từ sớm. Tôi tìm cớ tự bênh vực : chị nói đùa cho tôi vui, chứ tôi thấy mỗi lần chị nhờ anh gãi lưng hộ, anh vẫn thừa cơ bóp vú chị ngang nhiên, chị có vẻ cũng da diết đấy chứ.

Chị cãi lại : vú giới nữ, người nào chả phản ứng nhanh, nó mềm song có hơi hướm mấy anh là nó săn lại liền. Nhưng anh ấy nhậu như hũ chìm, còn biết đâu là nghệ thuật măn vê vú vợ. Ảnh rờ rờ tí chút là buông ra, làm em đang nao nức, trở thành xẹp như bánh xe cán phải đinh. Còn anh rờ mà vê hai cái núm, lại tha lên cái quầng làm em điếng cũng phải. Tôi nghe chị thố lộ thiệt tình nên cũng hãnh diện. Tôi lấy bàn tay còn lại xoa tròn lên vùng bụng chị, xoa ngang lại xoa dọc, xoa lên lại xoa xuống, giáp tiếp đến chỗ trũng giữa hai vú. Chị rít kẽ răng như cắn phải ớt hiểm, kêu rích rích như dế trong hang. Tôi cũng nôn nên xoa ào ào. Chị lãng đãng tâm hồn, dịu nhĩu, buông thả người, hơi bật ngửa ra. Chao ôi, hai vú nhỉnh lên mời mọc, vươn cao như tháp bút. Không muốn vê cũng phải vê. Sữa ọc ra không kịp giữ, nhễu xuống quần chị.

Tôi tiếc rẻ nên dò ý chị : sữa chảy trào uổng quá, hay để tôi ngậm bú cho nó giảm bớt đi. Chị ư ư, chả biết ưng hay không. Tôi cũng không lặp lại lời đề nghị, mà lần khân thọc bàn tay vào lưng quần tìm chỗ lông xoăn mà rờ. Chị co người, kẹp háng, đánh bài lơ. Chị nói lẩy bẩy : ủa sao đang đòi việc này chưa xong đã lấn sang việc khác. Tôi đâm bối rối, cái gì cũng muốn. Nhưng chị đã chọn cho tôi bú thì tôi làm cái đã, kẻo trái ý, chị lại đổ quạu. Tôi rút bàn tay ở trong quần chị ra, đẩy chị dựa lưng vào tường, tôi chuyển ra phía trước, nghiêng đầu ngang tầm vú và thè lưỡi liếm lên cái đầu vú ướt sữa.

Cái vị oi oi của mùi sữa chua và nhạt làm tôi phấn khích. Tôi há to miệng mút cái đầu vú vào giữa hai môi, bặp bặp cho cả quầng chui đầy kín thì bắt đầu nút. Vú chị căng, lớn, sữa lại nhiều nên tôi bú quá sướng. Chị thở dập dềnh cả ngực, tôi bợ ôm cả hai bầu mà mút ọp ọp. Chị hót như khen tôi : anh bú ngon lành quá, giống thằng cún nhà em. Có điều nó bú thì chỉ bú thôi, còn anh ngậm đầy miệng, mà hai tay còn vò, còn bóp, làm em thốn tệ mạng. Tôi giả bộ y y cho giống thằng nhóc. Chị bị tôi bú đã nhột nên lợn cợn, phải vịn tay vào tường mới trụ vững. Tôi càng bú càng lôi vú chị ra thiệt dài, chẳng mấy chốc vú xẹp thu gọn lại. Chị phải bảo : anh chuyển sang bú vú kia đi, để sữa sản ra đều, không vú em bị lệch, bên to bên nhỏ mất.

Tôi ngoan ngoãn làm theo lời chị vì còn gì bằng được mút cả hai vú liền khi. Tôi sướng nên rục rịch người hoài. Tôi vê đầu vú thì nó mọng lên đều đều mới chết. Buổi bú thép của tôi xem ra khá lâu, chị ọp ẹp cả người mà không hối tôi ngưng. Chị cà kê kể : anh ấy giá bớt uống, bú giúp để tôi khỏi bị cương sữa thì đỡ biết mấy. Đằng này ảnh mê be còn hơn mê vú vợ, nhiều khi tôi cũng tủi trong lòng. Không ngờ chị có tâm sự thầm kín như vậy, tôi đắn đo một lúc mới ké né đề nghị : hay là thế này, khi nào chị bị cương sữa nhức thì có thể nhờ tôi.

Chị hỏi quặt lại : nhưng ảnh lù lù ở nhà thì nhờ anh cách nào, rủi ảnh ghen nghi thì om sòm nhà cửa. Tôi đâm sáng suốt ngang : tưởng gì, mấy cha hũ chìm thì khi quắc cần câu chỉ biết ngáo, chớ mở mắt gì nổi mà chị sợ. Ăn vụng thì phải biết chùi mép chớ, chị cứ đánh tiếng đi vắt sữa chua rồi lẻn ra tôi làm phụ cho. Chị có vẻ im im. Tôi bú chừng hai vú đều xẹp thì chị lưu ý : thôi bú vậy đủ rồi, anh nút mạnh em mệt quá, để em nghỉ một lúc cho sữa tạo lại, còn thằng nhóc phải có cái bầu cho nó ngậm, hổng lẽ bỏ nó đói. Tôi lí nhí cám ơn, chị bảo : ơn với nghĩa gì, tôi mang ơn anh mới đúng, nhờ anh sờ và bú, tôi mới biết thiên chức của người làm mẹ sâu nặng thế nào. Chớ hồi nào tôi vẫn nghĩ vú đàn bà là để chồng nựng và nuôi con thôi, chớ đâu biết là nó cũng tác dụng trong đời sống hạnh phúc như thế. Hèn chi, lắm bà được bú vú một lần thì cứ muốn được ngậm nút hoài.

Tôi lăng xăng xếp chỗ cho chị nằm nghỉ. Chị vơ tay định gài hai vạt áo lại, tôi phụng phịu như trẻ nít : nhà có ai đâu mà chị ké né, cứ để cho thoáng và (tôi ậm ừ) để cho tôi nhìn một tí cho bõ những ngày thèm. Chị nguýt tôi như lưỡi dao lam mới lấy ra còn sắc lẻm, nhưng cũng để nguyên vạt áo như cũ, rồi phàn nàn : đàn ông thỉệt kỳ, bóp bú đã, còn năn nỉ xin nhìn thêm. Bất quá vú mớm phụ nữ cũng chỉ là cái túi da bọc ngoài, lõng bõng gân với mỡ và chút nước lền lền, vậy mà các ông mê gì mê dữ. Tôi bật cười trừ.

Chị nằm xoải người, ngực áo mở thênh thang, hai vú đã cạn sữa mà còn vun ngỏng lên mới lạ. Cái núm bị ngậm và vê chưa kịp hạ thun lại nên nhót trông tựa quả nho đỏ, chỗ quầng vú còn lam nham nước miếng của tôi làm mấy hạt thịt nổi lên rõ rệt. Tôi không muốn khen cũng phải khen : vú chị (tôi thích gọi chị như thế này để tỏ là tôi không có ý tơ hào muốn chiếm đoạt chị khỏi tay anh) đẹp quá. Sau này tôi lấy vợ, phải kén người nào có cặp vú to và xinh như chị. Chị có vẻ hài lòng. Tôi nhóp nhép cái miệng làm chị phải lảng quay đi.

Một lát thì chị lim dim đi vào giấc ngủ. Tôi kéo cái ghế ngồi xuống cạnh bên giường, vẫn say sưa ngắm hai vú chị nhấp nhô lên xuống. Bữa đó tụi tôi ăn mì gói vì chẳng ai nhớ ra là chưa nấu cơm, mà bụng thì đói cào đói cấu.
Thấy chị lăn ra ngủ ngon lành sau khi bị tôi phá phách, tôi đâm thương nên để chị chìm sâu vào giấc nồng. Tôi đóng vai một tay ngồi canh người bệnh trong nhà thương. Chị ngủ một lúc khá lâu thì tỉnh dây, thấy tôi ngồi chong ngóc canh, chị hỏi lửng lơ : ủa thế ra em ngủ say vậy à. Tôi gật đầu.

Chị nũng nịu có vẻ trách : tại anh hết trơn, vằn vật em làm em túy lúy như uống phải rượu mạnh. Tôi cãi lại : còn say hơn uống rượu là khác, men tình yêu làm người ta ngây ngất chết đi được mà. Rôi tôi vơ quàng vào khen tưới xượi : ấy say lại càng đẹp mới chết người.

Chợt nhận ra hai vạt áo vẫn còn để lỏng le và hai bầu vú còn nguyên xi trĩu nặng, chị hỏi ướm : sao, nhìn đã đời con mắt chưa, hay là còn tiếc rẻ. Vú đàn bà thì đẹp nỗi gì mà anh mê mết bằng chết vậy, hổng hiểu. Giá vú con gái cũng đành, đằng này anh tương tư cái vú nuôi con sữa chảy lùng nhùng thì thiệt lạ.

Tôi bắt trớn đía cật lực : đàn bà sao biết được vú mình đẹp hay không, cũng như đàn ông tụi tui dòm nhau thấy một khúc lủng lẳng gớm òm, thế nhưng các bà thì khen lấy khen để. Họa chăng chỉ có con mắt tụi tui mới nhìn thấu đáo và đánh giá chắc ăn vú bà nào đẹp xấu ra sao.

Chị có vẻ khoái, nhưng còn giả vờ uốn éo : anh nói thế chớ, vú tui mà đẹp nỗi gì. Nếu đẹp thì anh nhà tui đã không xẻn lẻn rờ vô cái rẹt rôi ngán, lo nhấc cái ly uống đã thì thôi. Tôi khăng khăng : tại mấy cha lưu linh, cha nào cũng mê be nên bỏ lơi vợ nhà, vậy chớ ghen phải biết, ai rục rịch cua vợ là mấy ổng nổi tam bành. Huống chi ảnh mà bắt gặp tôi măn và bú vú chị như hồi nãy, chắc lụi cho mấy dao chết tốt.

Chị rùng mình la : khiếp, anh nói tỉnh bơ, nghe ghê cả người. Phỉ phui anh nói bậy. Mắc gì anh bặm trợn để ảnh thấy. Thế là thế nào ? Chẳng lẽ chị đang vẽ đường cho tôi lách, hầu nựng chị liên tục sao. Tôi thả nhóng lưỡi câu : chị nói vậy là sao, nói thiệt tui dòm vú chị mê bằng chêt, tui ngán ảnh thôi, chớ chị mà cho thì tui rờ bóp hoài cũng hổng ngán. Chị háy tôi một cái, bề ngoài tưởng là giận mà bên trong lại mơ hồ : ở đó mà ham.

Tôi trở lại bộ điệu đứng đắn gạ chị : tui nói đúng theo tim tui, rủi mai sau chị giận ảnh bỏ đi, tui dám rước liền một khi đâu có ngán. Đói mấy mà ngậm cái vú chị cũng sống đời, đó là tui chưa hề biết thứ khác, chớ chị mà cho tui thưởng thức chút xíu luôn thì chết tui cũng đeo cứng ngắc hổng buông.

Chị rùng mình nói lảng : thôi đi cha nội, mới dợt sơ ngậm cái vú mà tui đã chết lên chết xuống, giờ còn đòi cái đó nữa. Đàn ông thiệt được voi đòi tiên, luôn muốn lấn tới. Tôi cũng lượn lờ vun vô lời chị : cho hay không thì tui cũng thấy rồi. Chẳng qua là muốn tận mặt dòm để thấy rõ thôi.

Chị xẻn lẻn hết sức ngạc nhiên, sửng sốt hỏi dồn : thiệt hôn, thấy hồi nào. Tôi rành mạch kể ráo : hai ông bà thiệt ẩu tả, vợ chồng thì phải ăn nằm, nhưng khi xong thì cũng làm ơn đậy che một chút. Nhà có tui độc thân mà quất nhau xong ông bà cứ để y như A Dong và E Và thì biểu tui nhắm mắt sao được. Nói nào ngay, tui hổng dè chị có mâm xôi và hũ mắm tuyệt đẹp như vậy. Hai ông bà xài nhau xong, keo nhớt bám đầy, tui nghĩ đang có hũ mật bày bán ở đó. Tui thiệt muốn nhào vô sờ cho sướng, nhưng tôi e bà giựt mình la hoảng, ổng phang cho một cây thì tui xí lắc léo cái chắc.

Chị lẩm bẩm rủa : thằng cha mắc dịch, tui biểu khoan khoan mà chả say đè đại, làm tui mệt muốn xỉu. Tui biểu chả gom ba mớ quần áo phủ cho tui, ai dè chả lăn quay ra ngáo, bể dĩa hết. mà anh đi đâu ban đêm để nhìn ba chuyện kỳ cục vậy. Tôi gãi đầu gãi tai : thì hai ông bà úm nhau ồn ào quá, tui làm sao ngủ ngáy được, sanh ra đái rắt, lọp ngọp đi sau hoài.

Chị giặm chưn giặm tay, thiếu điều muốn bứt luôn tóc, than : trời ơi, ảnh hại tui, ai đời để vợ mình khoe tùm lum cho thiên hạ dòm thấy. Tôi chỉnh lại cho sát : hổng có thiên hạ nào vô đây, chỉ có mình tui thôi mà. Chị lẫy luôn với tôi : một mình dòm đã chết đời tui rồi, biểu bàn dân thiên hạ dòm nữa thì có nước tui chết cho rảnh.

Tôi an ủi chị : đừng giận ảnh mà chị. Tui mà có bà vợ như chị, chắc tui cũng quên tùm lum. Có được bình dầu thơm để không cũng uổng, lăn vô đêm bảy ngày ba, vào ra hổng kể thì mụ nội tui cũng lờ mắt, chớ đừng nói là tui. Chị có vẻ tò mò gặn hỏi : vậy nói thiệt đi anh thấy những gì.

Tôi phải làng xàng, đánh một vòng thiệt rộng để chị khỏi mắc cỡ : ờ ờ, thì hai ông bà đã điếu nằm gác chưn lên nhau ngủ một cục, cái mà tui thấy không ngoài bộ chày cối của hai người, nhưng cái chày thì tà đầu rồi, còn cái cối thì dính tèm lem bột nhựa trắng keo.

Chị đập vào vai tôi mắng : anh thiệt mắc dịch, đáng lẽ biết vậy thì lảng đi dùm tui, ai dè anh cũng lợi dụng để dòm cho sướng. Tôi băng băng chống chế : chèn đéc, đàn ông tụi tui ham thấy mẹ, rình bằng điên mà cũng khó có cái nào, đằng này chị bày ra biểu tôi gài số de, bộ chị tưởng tui là đá, là gỗ sao chớ. Chị tịt ngòi ấp úng.

Thấy chị lừng khừng, tôi tấn công liền : bề gì cũng lỡ rồi, nhơn ảnh đi vắng, chị cho đại tui dòm một lần có sao. Hổng lẽ tui dòm rồi nó mất màu hay sao mà chị ké né. Chị còn tức, nên nạt ngang : một chút thì cũng là dòm, lâu cũng là dòm, nó hay ho gì đâu mà mấy cha tơ tưởng dữ dội vậy chớ.

Tôi cũng sùng nên thách thức : chị nói hổng hay ho, tui thách nếu chị dám ra trước cửa bẹt hé hé cho người qua lại, nếu cha nào bỏ lơi bước đi thì tui xin nhận chị là má tui luôn. Chị vội vàng vả vô miệng tôi lách chách : nói bậy, còn thề ẩu thề tả. Tui có nói hổng cho anh dòm đâu mà ép. Có điều, tui cấm anh hổng được nói cho ảnh biết, hổng thôi cả anh lẫn tôi đều bị ảnh gọt đầu bôi vôi hết. Tôi khoái quá nên xin hứa liền.

Vậy mà chị cũng lỏn lẻn nhắp tới nhắp lui mấy lần. Tay đưa tới cạp quần rồi tự dưng kêu : dị, lại thả xuống. Tôi nín thở theo dõi. Chị băn khoăn tới lui, rồi rẹt một cái, chị nói dỗi : nè, ăn thịt ăn cá gì thì anh làm đại làm đến đi, cho êm. Tui cấm anh hổng được rục rịch hé lộ cho ảnh biết, nếu không cả anh lẫn tui bị ảnh gọt đầu bôi vôi là cái chắc.

Chị khỏi hăm he nhắc thì tôi cũng thủ kín như bình. Hay ho gì mà nói ra để ăn cây hoặc bị lụi. Mặt khác, có im ỉm thì may ra còn được ăn có nhiều lần khác, bộ tôi muốn cắt đứt liên hệ với chị tiệt lộ sao mà rọ rẹ cái miệng. Thế nhưng tôi cũng không dám hối chị vì dù sao người đàn bà phải khoe cái chỗ kín đáo nhứt của mình tất nhiên phải đắn đo và dè dặt chớ.

Chị nói gọn ngon mà đâu dễ dàng như vậy. Thấy chị lình xình ôm lấy lưng quần nhứ lên nhứ xuống, tôi phát bực nên nói dỗi : thôi, chị không ưng thì thôi. Chị vội cản tôi : anh sao làm khó dễ tui quá, tưởng là anh chưa dòm thấy cái đó của tôi thì cũng đành, đằng này anh đã dòm nó rồi còn mắc mỏ bắt tôi tuột quần cho thấy tận mắt, sao tui ngại quá.

Tôi hơi mất bình tĩnh nên nói giọng hơi lớn : tui hỏi chị giữa cái nhìn cách xa với cái nhìn cận bên chị thấy cái nào hay nhứt. Phương chi khi tui dòm hũ mật của chị thì ở dưới ánh đèn, ít nhiều cũng bị ánh sáng khúc xạ làm cho nó bị “ đề phô “, lại nữa nó còn dính keo kín đặc tùm lum thì có cái gì rõ cái gì. Bữa nay, nhơn anh đi khỏi, tui muốn dòm khi nó còn sạch sẽ, trong veo, vậy mà chị làm eo không cho, thì thôi.

Tôi vùng vằng quay đi cái rột, chị nắm tay lôi lại : khoan, khoan, mới chút vậy đã giận. Anh phải để tui dằn bớt cơn nôn xuống rồi mới kéo quần cho anh dòm chớ. Anh làm thét tui hồi hộp, quíu sượng tay chưn hết.

Tôi đề nghị với chị : vậy thì chị nhắm mắt lại để tui làm thay. Chỉ đếm 1, 2, 3 là xong, chị mở mắt ra hết còn ngượng ngập nữa. Chị suy nghĩ một hồi rồi thả lỏng tay. Tôi nhìn và đưa bàn tay qua lại coi chị có hé mắt hôn, thấy im re nên tôi chụp vô hai bên lưng quần kéo cái rột. Chị la quớ một tiếng thì quần đã rớt một đống dưới chưn.

Tôi chắc chắc cái miệng, chị hỏi dồn : sao, bộ nó xấu lắm hả. Tôi phân trần : đâu có, trái lại nó đẹp hết xảy và chính vì nó đẹp mà tui hít hà đó chị. Tôi nghiêng đầu dòm vô háng chị, thiệt giống hệt con ngao nằm lấp ló trong hang. Ngao này thuộc hạng nhứt nên dầy cùi, lồ lộ ra, tựa cái vỏ sò huyết lớn bự xư úp dính cứng.

Tôi lấy tay muốn lột nó ra, chị bật cười : nó dính cứng vô da thịt chớ tui có gắn tạm bằng keo hay xi măng gì mà anh đòi gỡ nó. Anh mà làm, chắc tui chảy máu tùm lum. Tôi chống chế : nào tôi có muốn gỡ thiệt đâu, nhưng sao nó lớn bự vậy. Thứ này mà… tôi ngần ngừ không nói hết. Chị nín thở theo dõi, thấy tôi nín khe, chị hối : anh nói ý gì thì nói đại ra, sao lại ngập ngừng, làm tui khó chịu.

Tôi mau mắn nói rẹt rẹt : thứ sò bự thì nút cũng ngon mà cắn cũng ngon. Loại này chắc nước nôi nhiều, gặm vô nước tóe loe ra hai bên mép, coi thiệt đã. Chị rùng mình ào ào : anh nói gì nghe ghê quá, anh mà nút, mà cắn chắc tôi xụm liền tức thì. Tôi giảng giải cho rõ : thì tại mới nghe chị tưởng vậy, chó chừng tui làm chị sẽ thấy vui và hay vô biên.

Chị có vẻ lưỡng lự không tin. Tôi gạ : đâu chị để tui nhứ thử chút coi. Nếu chị xụm tui nhả ra liền. Chị có vẻ tò mò, rồi cũng chịu : nè, anh phải hứa là làm nhè nhẹ thôi, đừng hùng hổ đợp vô là tui đi luôn tàu suốt đó nghe. Tôi hứng thú vô cùng, kéo cái ghế biểu chị ngồi, rồi tôi lấy tay banh dang hai giò chị ra. Chị lăng xăng : ủa, phải dạng chưn dạng cẳng nữa sao, gì mà rắc rối vậy. Tôi ra vẻ bậc thầy : ờ, chị phải dạng giò thì tui mới chui lọt vô mà thực hiện việc đó chớ.

Tôi ngồi xổm trước háng chị, liếm mấy đầu ngón tay rồi vạch mớ lông che con ngao ra. Lông đâu mà nhiều quá cỡ, chị lại nôn nên cứng quèo, tôi bẹt ra nghe lào xào như cọng cỏ. (Truyện từ CõiThiênThai.com) Tôi luôn tróc tróc miệng than : uổng, uổng quá. Chị ngạc nhiên hỏi vô : sao lại uổng, bộ nó sứt mẻ gì hả. Tôi nói : sứt mẻ gì đâu mà tại lông rậm nên che hết vẻ đẹp, giá chị là vợ tui thì tui phải tém gọn bớt mới được.

Chị la nhỏng lên : đòi gì kỳ cục vậy anh. Lông rậm thì cũng là của vợ mình, bộ anh muốn cho mọi người dòm chung sao mà hăm he tém gọt cho lộ ra. Tôi sẵn trớn nói theo : của ai cũng vậy, phải vén khéo nghệ thuật thì mới hấp dẫn chồng. Yêu đương mà nhìn thấy cái của vợ mình hay ho thì càng tăng thêm hứng, làm một muốn làm hai.

Chị xua tay rối rít : bày chi ác ôn vậy tía, Ảnh xài tui một cái mà tui đã ngắc ngư, ngủ quên cả xỏ quần lại, bởi vậy anh mới có dịp dòm. Bây giờ anh còn vẽ tém gọt để ảnh quậy tui tà la túa lủa thì chắc tui ở truồng dề dề. Tôi cười chẳng chút trơ trẽn : vậy càng hay, tui được dịp ăn có triền miên.

Chị xị mặt ra, tôi thôi không dám chọc chị nữa. Tôi nói đứng đắn : chị để tui tỉa giúp cho, sẽ thấy khác liền. Chị vung vẩy như đạp phải đinh : hổng được đâu, ảnh dzìa thấy lạ đập tui chết. Tôi trấn an chị : thì chị la rầm trời lên trước để ảnh hổng rầy được. Chị nói tại lông rậm nên ngứa ngáy, rồi đổ riệt tại ảnh bỏ đi, chị ở nhà một mình càng thấy chúng đâm vô nhột ứ nhựa.

Chị bò ra cười hề hề. Tôi nhơn chị cười ngả người ra thì tôi úm ba la cạp vô mu chị một cái. Chị giựt nẩy người lên, tôi vội liếm láp liền để chị khỏi phản ứng. Cái lưỡi tôi rúc vô làm chị điếng nên bẹt tuốt háng, cái cục thịt bên trong vọt hẳn ra, tôi khều giữ nó lại và búng lăn tăn như cá rỉa mồi. Chị kêu lên hích hích : ôi, anh làm gì mà tui muốn xón đái. Tôi chẳng thèm nói năng, lấy hai tay bành mu ra mà đá lưỡi như đá cầu, cái lưỡi làm cho mớ nước bên trong kêu chách chách như dế búng.

Chị xuội lơ, ngả vật ra ghế, nhổm háng lên. Tôi dồn hơi nút một cái trời giáng, chị cong uốn người kêu ré lên rồi nắm lấy tóc tôi gặt ào ào. Tôi biết chị sướng nên thay nhau cắn, nhay, bú, mút lồn chị kêu nhóc nhách. Chị vừa cản vừa ngoáy mông, ngoáy đít như con vụ, chị sướng đến thở nấc lên ọp ọp. Tôi càng cố bét khe lồn chị ra để rúc sâu lưỡi vô mà khoắng, mà liếm.

Tôi vuốt ngược cái nào thì chị càng ưỡn người lên chừng đó. Bởi vậy cái lồn mới sưng vều lên, nước nhớt trào ra và cái hột le rung như bị gió. Chị hết còn khép nép mà cứ ghịt đầu tôi vô sát lồn chị gạ : anh bú mạnh dùm chút coi. Sao lồn tui cứng sướng quá, ảnh mà bú được như vầy thì tui đỡ khổ biết bao. Tôi đang bú mút òm ọp mà cũng ngọng nghịu mách với chị : vậy thì chừng nào ngứa chị ráng dỗ cho ảnh ngủ rồi tôi bú dùm cho, cam đoan là chị hết khổ liền.

Chị có vẻ nghe theo lời thuyết phục tán tỉnh của tôi, song cũng kèo nèo một chút : nhưng rủi ảnh nghi hay chợt bắt gặp hai đứa thì sao. Tôi tự nhiên trở thành quân sư ngang, tôi bày cách cho chị : thì chị chọc cho ảnh nứng, bắt ảnh leo lên mình, kẹp cho ảnh ói mật xanh mật vàng là ảnh quắc. Còn không thì chị châm thêm cho ảnh một chút thuốc ngủ vô bình rượu, ảnh nốc vô ngủ như chết thì còn biết trời trăng gì nữa.

Chị phụng phịu : anh thỉệt bất nhơn, xúi tui lừa chồng. Tôi liếm bú một hồi cho chị lọt vô tròng, đê mê hết còn biết ngô khoai gì nữa thì tôi lặp lại đề nghị : sao chị có để tui gọt cho nó đẹp lên hôn. Chị cứ : kỳ quá hà, mà biểu anh muốn thì mau mắn làm đi kẻo tui đổi ý bây giờ. (Truyện từ CõiThiênThai.com) Tôi bỏ luôn cái lồn chị ở đó, chạy bay vô lấy cái kéo tỉa lông mày và lưỡi dao lam, chị ngó thấy đã kinh : trời ơi, anh xách tùm lum nhiều thứ sao tui ớn quá. Con dao lam mà anh rột rột nạo thì còn sợi lông nào, sạch bách thành “ nô he “ thì chết tui.

Tôi cười cầu tài : tui đâu có ngu chị. Chỉ dùng kéo xén thôi, còn dao là để gọt quanh chưn lông cho có cái viền coi mới ngộ. Vậy mà khi tôi nhắp kéo xén từng nhúm lông ở cửa mình chị thì chị run bắn lên. Tôi phải biểu chị đừng cục cựa kẻo mũi kéo đâm nhằm thì lồn xấu xí đi. Chị nhèo nhẹo nói : nhưng mà anh tỉa mớ lông tui đã nín thở muốn rụng tim, anh lại còn xốc vô túm lấy mu lồn tui mà vét đám lông, ngón tay anh như có truyền điện làm tui liệt hết trơn. Anh có cách nào đỡ mò đụng vô lồn tui được hôn.

Tôi phải biểu để tôi thổi phù phù cho có gió thì chị quên khuấy chuyện tôi bẹo lồn chị nhen. Chị ừ ừ cho rồi. Tôi gọt xong mớ lông quanh rìa mu thì tôi phải dỗ khuyên để chị cho tôi lôi mép lồn ra cắt mớ lông ngo ngoe dầy um ở trỏng thì coi mới bảnh tẹ hoàn toàn. Tới nước này thì chị còn từ chối gì nổi. Tôi chăm chăm làm và khi xong thì khoe : đó, giờ chị coi lồn chị có bót hôn, đẹp như thằng nhỏ mới hớt tóc. Tôi vỗ phạch phạch vô lồn, phủi sạch mớ lông răm và nắm hai mu nhún nhún hỏi : có ngứa hôn. Chị lắc đầu.
Tôi xén gọt lông cho chị lâu lắc, chăm chỉ còn hơn thầy hù cắt tóc lấy ráy cho khách. Khi xong, tôi một hai nói chị dòm vô công trình nghệ thuật của tôi, coi có ý kiến cần sửa đổi gì không, nhưng chi xua tay quay mặt đi : được rồi mà, xấu đẹp gì thì cũng là cái lồn, chớ có phải bức tranh đâu mà coi đi coi lại.

Tôi nào chịu, nên bỏ chị ở đó, đem mớ dao kéo vô cất, đồng thời xách cái gương soi ra, đặt hơi xéo để chị thấy rõ dưới háng rồi kháo : nè, chị coi đi, nó khác hẳn hồi nãy, giờ nó như đám bụi lơ thơ tơ liễu buông mành, coi láng lẫy hết sức, chị ơi.

Chị ứ ứ lấy tay xô đẩy cái gương, làu bàu : tôi thấy rồi, ngộ lắm, thôi anh cất dùm cái gương đi, nhìn vô dị chết. Tôi ép chị phải xem bằng được và khi đã đạt mục đích thì chị cũng phải thốt lên : ờ hén, ngó cũng sạch sẽ và có duyên đó chớ. Sẵn dịp, tôi chua thêm : đó, tôi nói mà, nhứt định kỳ này dzìa, ảnh thấy phải chưng hửng và yêu chị ngàn lần nhiều lên. Chị sung sướng cưới tủm tỉm.

Tôi kéo chị lôi xềnh xệch vô buồng tắm. Chị hỏi rối rít : anh còn định bày trò gì nữa đây. Hổng lẽ anh còn muốn phi dê cho nó giống đầm. Tôi bật cười kiểu nói nhí nhảnh của chị, nhưng thây kệ, tôi cố lôi bay đi.

Vô tới nơi, tôi mở sợi dây hoa sen tồ tồ, chị hoảng hốt : ủa, anh mở nước làm gì. Tôi vừa giữ tay chị vừa nói : hổng lẽ chị để lông rặm nó đâm vô cho lở ngứa tét bét ra mới chịu sao. Tui tiếc là không có cái bông chải, chớ không thì tui chẳng lôi chị vô đây làm chi. Chị hiểu ra, nhưng lòng rùng mình dài dài : cũng may mà anh hổng có cái đó chớ anh mà dùng ngoáy vung thiên trong đó, chắc tui xí lắc léo quá anh ơi. Nội dòm tay thầy hù quẹt quẹt phủi tóc sau gáy mỗi khi tới nhà hớt cho ảnh, tui đã muốn xụm, phương chi anh lại quậy cái mớ lông vô thì còn gì là lồn tui nữa.

Tôi bật cười khạch khạch khen : chị đúng là giàu tưởng tượng. Tôi ngưng nói và dí cái vòi vô háng chị, xịt cho nước xối ướt hết và lấy tay mò móc rửa cho chị. Chị nhột phải ngồi bệt xuống, nạnh giò ra cho cái lồn mở lớn. Tôi móc rửa ọp ọp, chưa gì nhớt ứa ra ọc ọc. Tôi trêu chị : bà này nhạy thiệt, tới rửa ráy mà cũng xón ra, hèn chi hai ông bà hú hí chết thôi.

Chị cãi lại : anh đừng đặt điều, lâu lâu ảnh mới dợt sơ một trận mà anh kêu là tôi với ảnh làm nhau hà rầm. Nói điều hổng có là tội nặng lắm nghe. Tôi cũng nào kém : chị nói lâu lâu mà tối nào cũng nghe hai ông bà giỡn nhau, la um, tôi nứng bằng chết. Tôi buột miệng nói băng băng chữ nứng làm chị tròn xoe mắt : ủa, nói vậy, hai đứa tui tệ vậy à. Tội nghiệp làm anh khó ngủ.

Tôi bám theo câu nói, tấn công chị : khó ngủ nói làm gì, hai ông bà rị mọ làm cả đêm tui cứng ngắc, oải thấy mẹ. Hai ông bà sẵn có đồ chơi, còn tui lấy gì ra cái để úm. Chị hại tui tới chết.