Cau tao lon

Cau tao lon khủng nhất mọi thời đại. Xem video clip Cau tao lon HOT nhất 2013. Chiêm ngưỡng bộ sưu tập hình ảnh Cau tao lon nóng nhất hiện nay :

Cau tao lon - Hinh anh 1

Cau tao lon - Hinh anh 2

Cau tao lon - Hinh anh 3

Cau tao lon - Hinh anh 4

Cau tao lon - Hinh anh 5

Xem video clip Cau tao lon

Hoa Dạng 2013 [Phim Kiếm Hiệp 18+]


Phim cap 3 Korean 18+


Phim 18+ Nhật Ký Ngoại Tình


Phim 18+ Hàn Quốc: Huyết Nhục


HIBLA (2002) SEXY MOVIE


Xem thêm :

Truyen Cau tao lon : Gò Ô Môi

hiều xuống, gió ngoài đồng thổi lon tog lộng. Ánh trời hồng đang phản chiếu xuống mặt đầm đang đẹp như chiếc chiếu gấm vàng, bỗng lao chao rồi rả ra từng mảnh nhỏ khi gió làm cho mặt nước nổi lên hàng triệu con sóng.

Mấy cụm bông lau mọc chòi lên cạnh máy thân cây bộng trơ cành đang lay động ngả theo chiều gió. Có cành sà sát trên mặt nước, làm đàn vịt của thằng Sảnh đứng trên chiếc xuồng, cầm cây sào quơ hai ba cái, miệng hô hụi hụi rồi huýt gió. Đàn vịt lại lội thẳng, trực chỉ vô đám ruộng nước lên ngập luau.

Mấy cụm bông lau mọc chòi lên cạnh máy thân cây bộng trơ cành đang lay động ngả theo chiều gió. Có cành sà sát trên mặt nước, làm đàn vịt của thằng Sảnh đứng trên chiếc xuồng, cầm cây sào quơ hai ba cái, miệng hô hụi hụi rồi huýt gió. Đàn vịt lại lội thẳng, trực chỉ vô đám ruộng nước lên ngập luau.

Sinh ra ở đồng nội, lớn lên ở đồng nội, nên Sảnh tuy 17 tuổi mà cao lớn nở nang như trai hai mươi. Bộ ngực và nước da của nó tưởng như là thách thức với mưa nắng và đổi thay của trời đất. Nócó áo mà chẳng mấy khi tròng vô, ngoại trừ đi ngủ ban đêm.

Con Hạnh ngồi ở mũi ghe, bó gối, chống cằm nhìn thằng Sảnh không chớp mắt. Sáng nào Hạnh cũng bới cơm, cầm một mớ cần câu rô đứng ở đầu cầu khỉ bà Hai Nhâm, chờ thằng Sảnh chống xuồng lùa vịt đi ăn, là nó quá giang ra đầm hái súng, đào sen, câu cá rô. Chiều lại, nó về với Sảnh.

Hai ba năm sau, Sảnh vẫn gọi con Hạnh bằng mày, xưng tao. Nhưng trưa nay bỗng nó kêu con Hai bằng em và xưng anh. Không phải tự nhiên mà Sảnht hay đổi bất ngờ như thế, nếu con Hạnh không kêu thằng Sảnh tới Bàu Cồng Cộc xem lén anh Tư Đát nằm ôm chị Hai Mừng, bà chị vợ, đụ ầm ầm gần góc cây ô môi.

Đang chống xuồng lùa vịt, thỉnh thoảng Sảnh liếc nhẹ một cái về hướng con Hạnh. Gặp ánh mắt của Hạnh, thằng Sảnh lại vờ nhìn bâng quơ ra bụi dừa nước. Nó nhìn để nhớ lại cảnh đụ rần trời của Tư Đát...và cử chỉ dễ thương của con Hạnh khi Hạnh chạy thục mạng lên chòi canh vịt của Sảnh rủ Sảnh cùng đi xem:
- Mau đi, lẹ đi anh Sảnh, theo em xuống Bàu Cồng Cộc coi cái nầy vui lắm, ngộ lắm. Chuyện trên đời này có một không hai. Coi xong anh mê chết đi. 

Thằng Sảnh ba chân bốn cẳng bỏ kệ bầy vịt đang lội ăn tôm cá ngoài đìa, chạy theo con Hai. Tới Bàu Cồng Cộc, hai đứa đi rón rén như mèo leo giàn bếp, vạch lá sim, vô ngồi êm giữa bụi, nhìn qua lá coi Tư Đát nằm chống một tay tựa đầu. Tay kia thọc vô áo chị Mừng xoa vú. Chân tư Đát gát lên mu lon to chị mà nói:
- Nói thiệt với chị Hai. Chỉ doom sơ qua cái tướng của anh Hai là em biết ảnh trói gà không chặt. Đàn ông mà mặt gà mái. Râu loe hoe mấy cọng. Tay chân dài lều khều như vượn. Trán vồ, môi thâm... Chị phải có người chồng sức lực như em. Ngày nào cũng đụ cũng bú mà em vẫn mập mạp, phơi phới chị thấy không? Lớp đụ vợ ở nhà. Lớp hẹn chị ra đây. Mà chị thấy có khi nào em yếu sức hay không? Em đụ một lần hai ba tiếng là chuyện thường. 

Chị Hai quay qua, kéo đầu Tư Đát xuống mà nói:
- Biết rồi ông trời con ạ, khoe hoài. Mà chị xin dượng đừng nói xấu chồng chị nữa có được không.
- Ê, hổng phải tự nhiên thằng này khai xấu ông chồng chị. An hem cột chèo mà chả phách chó. Chà làm giáo viên còn em làm rẫy. Nỡ nào chả chê em là nhà quê. 
- Thôi bỏ qua đi. Cổi truồng rra cho chị bú một mách rồi mình đụ. Trời đang đổi gió, không chừng ổng đang chuyển mưa à. Biểu dượng chặt cây làm cái chòi ngoài này để mình đụ cho kín đáo mà dượng hổng nghe.
- Chị cởi cho em đi. Mấy bữa em phục vụ cho chị. Bữa nay đổi lại một chút. Làm ơn đi, lát nữa em bù cho.
Chị Hai ngồi dậy vừa cổi quần cho Tư Đát vừa làm xàm nói:
- Thấy người ta cưng rồi làm tới. Ưm, con cặc lúc nào cổi quần ra cũng cứng ngắc như khúc củi à. Ưm chị tong mầy, chị xương mầy, cha mày làm chị mê quá hà.

Chị Hai cầm con cặc Tư Đát bằng cả hai tay để nựng và miệng thì nói đớt đớt như đang nựng một thằng bé.

Tư Đát sướng lắm. Anh chàng nằm nhắm mắt thưởng thức và nhớ lại lần đầu khi hắn chèo ghe cho chị Hair a Long Xuyên bán mít, bán thơm, ổi hồi tháng Tết.

Bữa đó lên chợ bán hết trái cây, chị Hai mua mấy món cần thiết rồi xuống ghe cho Tư Đát chèo về. Tư Đát mời chị lên quán chú Nẫm ăn hủ tiếu, ăn hột vịt lộn uống rượu đế, rồi mới chịu về. Khi chèo gần qua kinh Ông Xáng, trời bỗng nỗi cơn gió to, mưa lớn. Tư Đát kiếm chuyện:
- Chà, sóng lớn kiểu này em ớn quá chị Hai, lại thêm mưa dông nữa. Chèo trong lạch thì không sao, nhưng ra tới kinh, xuồng nhỏ như cái lá tre như vầy, gió lât mấy hồi. Em ớn lắm. Em thì trai tráng bơi lội không sao. Ngán cho chị là đàn bà con gái. Rủi có gì em mang án mạng. Tội nghiệp em. Đàn bà đẹp duyên dáng và hấp dẫn như chị...

Chị Hai nghe thằng em rễ khen mình trắng trợn như vậy, chị nguýt nó một cái. Không phải nguýt để ghét câu khen đó. Mà chị nguýt để nghe lòng sung sướng lâng lâng... Tới anh Hai, chồng chị cũng chưa có một lần nào khen được một câu cho nỡ mắt.

Vậy mà bữa nay Tư Đát dám xổ văn chương vườn ra. Mặc kệ bà chị đang nhìn mình, Tư Đát chèo lơi lại. Chiếc xuồng bò chầm chậm. Hắn lấy cáo áo tơi lá, tới mũi ghe, choàng qua người chị Hai một cách ân cần trìu mến:
- Mưa lớn hột rồi đó chị Hai. Chị mà bệnh em mang tội.

 

Chiếc xuồng không ai chèo, nó trôi lang bang rồi tấp vô hàng dừa nước , đứng lại ngay dưới gốc một cây sao rợp lá. Mây đen kéo thêm tới. Sấm chớp ầm ầm. Mặt nước nổi lên hàng vạn bong bóng. Gió mỗi lúc một săn hơn. Tư Đát cột mũi ghe thật chặt vào một cây bần. Mưa xối xuống như cầm chỉnh mà đổ. Chị Hai ngồi co ro và run. Tư Đát lấy cái mui doing cong qua giữa hai thành ghe làm chỗ trú mưa rồi bảo chị Hai:
- Vô đây ngồi cho ấm chị Hai. Để em nhóm chút lửa lên cho chị ấm. Thấy chị lạnh run, lòng em không yên chút nào.

Chị Hai nhìn thằng em rể chổng mông thổi mớ củi ướt cho bốc ngọn lên. Nước mắt, nước mũi nó tèm lem vì khói, tự nhiên lòng chị bỗng xôn xao một niềm thương mà hồi giờ chị chưa từng có.

Tư Đát lấy cái tơi lá chắn gió, trong khoang ghe bỗng ấm lại và kín đáo như cái chòi. Ngoài kia mưa mạnh hạt hơn. Sấm chớp ầm ầm. Giữa cái lạch thanh vắng, xa xôi, hai chị em đang hong tay trên ngọn lửa sưởi ấm và nhìn nhau không nói lấy một câu.

Tuy ngà ngà vì mấy ly rượu đế ở quán chú Năm, Tư Đát vẫn có giữ lịch sự. Chị Hai thừa biết thằng em rể muốn gì khi neo ghe ở nơi kín đáo này sau khi đã lã lơi mở lời khen bà chị đẹp, duyên dáng, hấp dẫn.

Trời mỗi lúc càng sẫm tối. Hai người nhìn nhau không nói nhưng đã như đồng thuận một điều gì, vì nếu không thì chị Hai đâu có ngồi đây mà hong tay trên bếp lò đối diện với thằng em rể trẻ măng. Thấy áo mình ướt, Tư Đát cổi ra để hong khô, và cũng để bà chị vợ nhìn thấy cặp ngực nở nang hấp dẫn trên một thân thình cao lớn cân đối. Một lúc lâu, chị Hai vờ thở ra:
- Cha mẹt ơi, mưa gió kiểu vầy thì biết bao giờ mới tạnh. Mà trời hổng tạnh... chẳng lẽ mĩnh neo xuồng nằm đây chờ à?
Chị cố tình dũng chữ "nằm đây chờ" thay vì "ngồi đây chờ." Bất giác Tư Đát thả ra một câu thật "thơ ngây":
- Thì tại trời chớ đâu phải tại mình chị Hai. Nếu phải nằm đây chờ thì tối nay chị nằm đây một mình. Còn em lên bờ ngồi cũng được. Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.
- Dượng lên bờ ngồi rồi dưới nầy ai bỏ củi đốt lò cho chị ấm. Ngủ lạnh thà chết sướng hơn dượng ơi...

Chị cố tình kéo dài chữ "dượng ơi" mà mắt thì nhìn Tư Đát một cách lẳng lơ mời mọc. Bỗng một tiếng sét đánh ầm một cái như long trời đất lở. Chị Hai thình lình nắm chặt hai cánh tay Tư Đát, mặt hớt hơ hớt hải. Lợi dụng cảnh này, Tư Đát ôm luôn bà chị vợ vào lòng, và nói:
- Vậy thôi, tối nay em ngồi dưới này đốt củi cho chị ấm.

Miệng nói, tay Tư Đát quấn chặt lấy bà chị. Chị Hai áp mặt sát vào ngực Tư Đát, mắt nhìn xuống, thấy cái quần đùi của Tư Đát chìa ra một chỏm nhọn, giật giật.

Gió làm chòng chành chiếc xuồng, và làm ngọn lửa trong bếp gạch gần tắt. Chị Hai lại ôm dượng rể chặt hơn. Mưa vẫn xối xả trên từng tàng lá sao, lá bần, trên mui ghe.

Tư Đát khoái quá. Giấc mộng của hắn đang thành sự thật vì bàn tay chị Hai đang ôm hắn không rời. Tư Đát nhìn xuống ngực bà chị vợ. Hai trái vú nhọn lễu, cưng cứng chìa ra sau lớp áo vải phin mỏng lét. Con cặc Tư Đát lại càng cương cứng hơn. Chàng đang xây những hình ảnh ngàn vàng nếu trời cứ tiếp tục mưa to gió lớn suốt đêm nay.

Tiếng sấm thỉnh thoảng lại vang lên, khiến chị Hai càng có lý do ôm chặt Tư Đát hơn. Chị tự mặt vào ngực cậu em rể để nghe ấm áp, không những ngoài da mà cả trong lòng. Trời ngoài kia còn sáng mờ mờ, nhưng trong khoan ghe thì tối hẳn. Tối như ý nghĩ tà dâm của hai người.

Tư Đát đưa tay bỏ thêm củi vào lò. Lửa ngọn bốc lên, chị ngẩng mặt lên nhìn cậu em. Thật gần, gương mặt Tư Đát hồng lên theo ngọn lửa, trẻ trung hơn chồng chị, khoẻ khoắn hơn chồng chị. Thình lình chị hỏi:
- Dì Ba, vợ dượng có dâm không?
- Nó dâm thì còn nói làm chi. Mỗi đêm chơi một cái là nó đã than trời như bọng. Sáng ra hô mỏi mệt và xin em làm ít lại. Chị coi, cưới vợ là để thoả mãn sinh lý, để đỡ thèm. Mà nó biểu em chơi ít lại. Còn biết xả vô cái chỗ nào nữa. Ở cái chỗ chó ăn đá gà ăn muối. Không có lấy một bóng phụ nữ nào chưa chồng con. Chán hết sức...Nhiều khi em muốn cầm cây rựa chặt phứt, liệng cho vịt ăn cho rồi...
Chị Hai bỗng cho tay cầm cứng lấy cái chỏm nhọn của quần đùi Tư Đát, rồi chị khẩn thiết nói nhỏ với hắn:
- Ý đừng dượng Tư. Con Ba nó ngu không biết xài, dượng cho chị. Trời ơi, con nhỏ ngu thì thôi. To cứng như vầy mà không biết hưởng. Sao nó cứng qúa vậy dượng ?

Tư Đát hết biết trả lời làm sao cho bà chị vợ. Hắn ngẩng đầu lên nhìn mui ghe, nghe con cặc giật giật trong bàn tay bà chị. Vì chị Hai không phải chỉ cầm không mà thôi, chị còn bày đặt bóp bóp.

Càng lúc mưa càng lớn. Ánh sáng bập bùng của ngọn lửa trong bếp chỉ làm ấm chứ chẳng soi sáng được gì ở hai người, vì cả hai đang chìm ngập trong cơn dâm không hẹn mà có.

Ý chừng chị Hai cũng cầu mong cho mưa to gió lớn hơn. Hơi thở của Tư Đát mang mùi rượu thở phà phà vào mặt chị, làm chị say hơn với không khí im lặng thanh vắng của chiếc xuồng con nằm giữa con kinh, trong khi trời đất đang mưa gió vần vũ. 

Bây giờ bàn tay chị đã thọc hẳn vào trong quần đùi của thằng em rể để nắm con cặc lôi ra ngoài nhìn tận mắt. Hai mí mắt chị sưng bụp lên với màu đo đỏ. Mặt chị khờ hẳn lại. Hai vàng môi khô khốc của chị đã xáp lại hun thật nhẹ đầu cặc của Tư Đát.

Hắn buông, không ôm chị Hai nữa, mà nằm bật ngữa ra, nhắm mắt chờ... Tai hắn nghe lá rì rào giao động dưới con mưa, giao động như cõi lòng dâm dục của hắn đang nổi sóng.

Bàn tay chị Hai cầm con cặc của Tư Đát. Tay hắn lại bao quanh bàn tay chị. Chị Hai nhìn chăm chăm đầu cặc thiệt bự của Tư Đát. Nó lớn hơn, dễ thương hơn, và ngổ ngáo hơn cả con cặc của chồng chị.

Bất giác Tư Đát nghe cặc mình được miệng chị Hai ngoạm vào bú rất nhẹ. Nhẹ như tơ liễu buông mành. Nhẹ như cánh cò bay trong buổi chiều trên ruộng luau, mà Tư Đát thì giật cái bụng bưng bưng. Miệng chị Hai ấm quá. Ấm hôn lửa trong lò đang bập bùng cháy. Tư Đát rên một cách sung sướng:
- Đêm nay, hai chị em mình chắc không tránh khỏi ...
- Nghèo mà ham. Thấy trời mưa chị bú cho dượng sướng, ấm chút. Mưa tạnh mình chèo về... chớ bộ dượng tính ngủ luôn ở đây hả? Xí, cái mặt dâm thấy rõ...
Tư Đát bỗng cười thật lớn, nhìn chị Hai nói sang sảng:
- Ời, lạy trời cho có mình em dâm thôi!
Nguýt Tư Ðát một cái rồi chị Hai khom người xuống bú tiếp tục. Lần này chị tăng cường độ. Nút mạnh hơn, và cho con cặc sâu vào đốc họng chị hơn. Tư Ðát vói tay sờ vú chị. Hắn giật mạnh khuy áo. Cái áo bung ra, chìa hai trái vú trắng hồng, nhọn lễu. Bàn tay Tư Ðát nâng cặp vú, bóp thật nhẹ. Mắt chị Hai càng nhắm khít hơn, dâm dật hơn. 

Bây giờ thì cả hai đã quên khuấy là trời đang rộ cơn mưa to ngoài kia. Mưa tháng Năm. Mưa nhiệt đới. Mưa mang cái dâm lại cho hai người, vì tay chị đã luồng luồng vào cái quần đùi khỏi người Tư Ðát. 

Và Tư Ðát cổi hẳn cái áo phin trắng mỏng tanh khỏi người chị Hai. Họ cũng quên luôn ngọn lửa hồng cũng chẳng còn bập bùng. Chỉ còn mấy đốm than hồng, đủ để sưởi ấm cái khoan ghe chật chội, đê mê. 

Chị Hai sa đà bú cặc Tư Ðát để nghe hắn rên: 
- Ðêm nay trời có lạnh, chị em mình cũng ngủ ở đây luôn nghe chị Hai? Em không muốn về nữa chị ơi. 

Chị Hai chơi ác, làm bộ hỏi một câu ngang phè phè: 
- Hai chị em mình nguủ ở đây chi vậy? Chị đã nói trời mưa, chị chỉ bú cho doing ấm chút thôi. Trời tạnh mình?. 
- Mình ôm nhau đụ. Chị không thích hả chị Hai? 
Chị buông con cặc Tư Ðát ra, trườn lên nàm sấp trên người thằng em rể và nói thật nhỏ như sợ có ai nghe: 
- Mình đụ nhau hả dượng Tư? Em muốn làm chồng chị luôn hả? Chị dâm lắm chớ không phải như dì Ba đâu à nhen. Mỗi ngày phải đụ chị hai ba cái. Dượng liệu có chịu nổi không? 
- Ðồ bỏ, ăn thua là ở chị à. Chị biểu ngưng thì em ngưng!

 

Tư Ðát chưa dứt lời, chị Hai đã ngoạm cặp môi hắn, chuyền lưỡi qua. Hai tay Tư Ðát ôm quấn lấy mái tóc chị Hai. Hai tay chị Hai tuột cái quần lãnh Mỹ A ra khỏi hai chân. Rồi chị cầm cặc Tư Ðát, canh ngay miệng loan, đáp mạnh xuống, và đụ một trận vô tiền khoáng hậu. 
- Dượng Ba ơi. Chị thèm đụ dượng cả năm nay rồi biết không? Chị kiếm chuyện nhờ dượng chèo ghe đưa chị ra Long Xuyên buôn bán là chờ có bấy nhiêu đây thôi. Kín miệng nghe dượng, để chị em mình còn tiếp tục đụ hoài nhen. 
- Dạ, lon to chị chưa có con. Nó chật quá chị Hai ơi. Sướng quá trời là sướng.Cám ơn chị Hai. Cám ơn trời mưa. 

Ðã đành giữa con kinh hoang vắng này chẳng ai nghe, mà khi Tư Ðát la trời to quá, bàn tay chị Hai cũng bụm kín lại. Chị sợ bang quơ có người nghe được đến phá đám trận đụ, và một phần chị muốn đụ trong yean tĩnh, để chị hưởng trọn vein cái sung sướng tột cùng trong mỗi cái nắc xuống từ lon to chị. 

Chị Hai ôm Tư Ðát đụ chát chúa. Ðụ dữ tợn, và có lúc sướng quá chị quên mất ông chồng ông chồng giáo viên, bèo nhèo, ốm yếu, bạc nhược của chị ở nhà. Tư Ðát hỏi: 
- Bây giờ thì ai dâm hả chị Hai? 
- Cả hai, quỷ nà. Khi không cột ghe lại ở đây chi vậy? 
- Hổng cột rồi có ngày em với chị cũng đụ à. 
- Còn khuya à. Tại trời mưa gió bão bùng chớ bộ. 
- Á à, chị quên hồi nãy đã nói thèm đụ em đã hai năm nay. 
- Ời, nhớ rồi quỷ ạ. Nằm yean cho chị đụ ngon lành cái coi. 

Nước lon to chị Hai Mừng tuôn ra ướt nhẹp. Tư Ðát ngất ngây, thoả hết những ham muốn âm thầm mỗi lần qua nhà chị vợ ăn giỗ, ăn tiệc. Chị Hai năm nay khoảng 27 tuổi, người cao dong dỏng. Tóc luôn bới, nhưng nếu xoả xuống thì phải chấm gối. 

Cặp vú của chị không bao giờ xài xú chiên và quần cũng chẳng bao giờ mặc xì líp. Vì khi làm lụng nó nực nội khó chịu. Mỗi lần chị đi, cặp vú nhảy tong tong. Ðàn ông con trai ai cũng nhìn, nhất là những người có máu dâm như Tư Ðát. 

Ngày hỏi vợ, Tư Ðát rảo mắt nhìn khắp nhà vợ. Chàng không những hài long về nhan sắc cô vợ mà còn tham lam chấm luôn bà chị vợ và cô em vợ năm nay mới 15 tuổi. Thèm thì có thèm nhưng Tư Ðát chưa bao giờ ló mòi dê ẩu. 

Chỉ có bữa nay . Mà bữa nay trời không chuyển mưa ở khúc kinh Xáng, hoặc chị Hai đã không trổ mòi trước, bầy dê Tư Ðát cũng chưa dám ló ra khỏi chuồng. Chính Tư Ðát cũng chưa bao giờ có thể nghĩ là mình sẽ chinh phục được chị Hai Mừng một cách quá dễ dàng như vậy được. 

Chị đang nằm ấp Tư Ðát để đụ giữa cơn mưa ầm ầm ngoài lạch vắng. Chị đang sướng bởi cặc Tư Ðát lớn hơn cũng có, nhưng phần lớn là cái không khí lãng main, diễm tình quanh đó. Làm sao ở nhà được đụ vừa nghe mưa đổ xuống mui nghe. 

Gió xào xạc qua những bụi dừa nước, những chòm lá bộng, lá bần, nhất là trên mặt con kinh nước đục. Cái làm chị sướng nhất là được đụ thằng em rể mà đã hai năm qua làm chị ao ước khi nghe cô em ruột than: 
- Chị Hai ơi,biết vầy em chẳng lấy chồng cho nó khoẻ. Ðêm nào thằng chả cũng đòi. Ðêm tân hôn là chả đụ em tới sáng. Em ra xong, ảnh cũng không cho nằm nghỉ, bắt đụ tiếp, còn không thì phải cho ảnh bú. Ảnh mạnh như voi vậy đó chị Hai. Chắc em ở với ảnh không ở với nhau lâu đâu? 

Cô em gái than bị Tư Ðát bị đụ nhiều, trong khi chị thì buồn phiền có ông chồng không thèm bú lon to. Còn chơi thì như mèo hửi, Ra xong là lăn quay ra ôm gối ngủ khò, không cần biết chị đã thoả mãn hay chưa. Có lần chị khóc sao ông trời khắc nghiệt không đổi cho chị lấy Tư Ðát để chị nhường ông chồng giáo viên cho cô em. 

Bữa nay chị phải đụ lừng trời. Ðụ cho lủng xuồng. Trời có tạnh mưa hết gió, chị cũng ở lại nằm phành lon to ra cho Tư Ðát đụ thật thoả mãn cơn thèm. Chị thủ thỉ: 
- Dượng Ba ơi. Cho chị ra trước một cái nhen dượng? 
- Dạ, chị ra đi, rồi mình đụ tiếp cái khác. Em dai sức lắm. Từ nay trở đi mỗi lần chèo ghe cho chị ra Long Xuyên buôn bán là hai đứa mình vô đây đụ vài cái nghe chị. 
- Dạ, anh muốn gì cũng được .Mình ra ngoài Bàu Cồng Cộc đụ cũng đã vậy. Có sao đâu.

Tự nhiên chị Hai xưng em rồi gọi Tư Ðát bằng anh ngon lành. 
- Anh ơi! Ðừng cười em nhen. Em thèm đụ lắm mà thằng chồng em thì như anh biết đó. Nó bèo nhèo như mèo mắc mưa. Mỗi tháng đụ vài lần. Mà em có đòi thì mới có, còn không thì?. 

Nước mắt chị tuôn ra nhỏ xuống mặt Tư Ðát. 

Hắn ôm bà chị vợ nút lưỡi. Trời lại sấm sét và cơn mưa lại tăng cường độ. Chiếc xuồng chòng chành vì gió cũng có, và vì chị Hai nắc mạnh trên thân hình thằng em rể. Cả hai bay giờ hết thấy lạnh mặc dù gió cứ thổi thốc vào khoan ghe. Chị Hai yêu Tư Ðát quá, nói: 
- Ðêm nay chắc em không ngủ quá anh ơi! 
- Ời, thức đụ với em đi chị Hai. Chị nằm dưới đi. Ðể em trèo lên đụ cho chị tận hưởng cái tài của em. 

Chị Hai rút lon to ra, nằm bật ngửa, chàng hãng hai bắp đùi ra. Tư Ðát xuống hôn chòm lông lon to của chị rồi bắt đầu quét. Giữa con kinh thanh tịnh hoang vắng, tiếng chị Hai Mừng la lên lanh lãnh hoà với tiếng gió: 
- Cha mẹ ơi! Con đã lăng loàn với thằng em rể của con nè. Nó đang bú lon to con như ăn gỏi cuốn cha mẹ ơi! Thằng chồng con chẳng bao giờ cho con sung sướng như vầy hết. 

Tới phiên Tư Ðát vói tay lên bị miệng bà chị vợ. Hình như do phản ứng tự nhiên. Khi ai làm gì bất lương, gian dối cũng muốn đừng bị lộ ra mặc dù quanh đây chẳng có lấy một mống người. Chị Hai lại la tiếp: 
- Không cho em la là em không có đã anh Ðát ơ. Ðể cho em la nho nhỏ lại cho anh bớt lo. Ðó anh ơi! Cái lưỡi anh quét như vậy có đốt nhà em cũng không buồn. Ối! Ối! Anh móc mồng đốc em chứ đâu phải bú. 

Ngừng lại lấy hơi, chị la tiếp: 
- Chết con cha mẹ ơi! Chắc ngày nào cong cũng ngoại tình như vầy mới đã cơn thèm đụ. Ðát ơi, anh làm chồng em luôn đi Ðát ơi! Nghe em ra cái nữa nè. Uống đi , nuốt hết nươc lon to của em vô bụng anh đi! Kỳ này em để cho có chửa với anh luôn đó Ðát ơi là Ðát! 

Giọng chị Hai chỉ ếm được có một phút, xong lại gào to như ai cắt cổ. Ðát sướng quá. Chàng thu chị Hai tới 6 tuổi. Từ ngày biết đụ đây là lần đầu tiên Ðát đã làm cho một người đàn bà ra trước anh đến hai lần. Nước lon to chị Hai làm miệng mũi Ðát ướt nhẹp. Chị vẫn nhấn đầu Ðát sâu vào háng chị rồi hẩy đít lên gào la tục tỉu. 

Xong, Ðát trườn người lên, cắm cặc vào lon to chị Hai đụ tơi bời hoa lá. Ngoài kia trời tối hẳn. Những tia chớp làm sáng khoan ghe, cho Ðát nhìn rõ khuôn mặt bà chị vợ tràn ắp khoái lạc. Chị Hai nói nho nhỏ: 
- Cám ơn anh lắm Ðát ơi! Mỗi ngày làm sao mình phải gặp nhau một lần nhen anh. Ðừng bỏ em? 
- Em chỉ sợ chị Hai rồi cũng bỏ em vì em quá dâm. Ðang đứng cuốc đất ngoài ray, mà nhớ tới cặp vú rung rung của chị, hai cái mông đít không mặc quần xì líp của chị, là con cặc em đã chồm dậy, cứng như khúc củi có khi suốt cả buổi trời. Nói thiệt, chị mà làm vợ em thì em bắt chị phải mặc hai thứ đó. Nếu không có ngày chị sẽ bị hãm ở ngoài đường. 
- Thì bữa nay chị đang bị dượng hãm ở giữa đường đây nè. 
Tư Ðát khoái chí cười khúc khích, hôn tới tấp lên gương mặt chị Hai Mừng, rồi nói: 
- Cái này đâu phải là hãm. Cái này kêu là hai chị em kiếm chuyện đụ nhau dưới mưa. Em khoái đụ dưới mưa lắm chị Hai ơi. Tình tứ lắm, yêu đương lắm. Chắc sáng nào em cũng chèo xuồng chở chị Hai ra Long Xuyên quá. Em nắc như vậy chị sướng không? Nói cho em nghe đã cái lỗ tai đi. 
- Thôi đừng hỏi nữa. Không sướng mà chị đã ra trước hai lần. Ðó Ðát coi, con cặc của anh nó dộng vô lon to em thốn tới tử cung. Mỗi lần anh nắc xuống, sao mọc lên trời anh Ðát ơi! Vú em đó, anh bóp cho đã hai bàn tay đi. Anh làm chồng em, em không cho anh cuốc ray trồng khoai nữa. Em nuôi anh. Mình ăn rồi đụ chớ hổng có làm gì hết cho cực khổ. 
- Nói nữa đi chị Hai. Vừa đụ vừa nghe chị nói em đã lắm. 
- Nè, sẵn bữa nay em hỏi anh cái vụ này coi. Con Ba nó méc em là anh có thập thò với con Ngọc, em út của em. Chuyện đó có không vậy? Anh nói thiệt cho em nghe. Em hổng ghen đâu, mà muốn xem có hay không vậy thôi. 
- Giọng chị hỏi y chang vợ em. Nói hổng ghen rồi sau khi người ta thú thiệt hết rồi thì nổi tam bành lục tặc, la muốn bể nhà. Miệng thì la, tay thì ngắt còn chân thì đá? 
Chị Hai giật mình ngưng nắc, ôm cứng Tư Ðát hỏi tới: 
- Dì Bag hen? Như vậy là chuyện đó có hả? 
- Ðó, đó. Bắt đầu đi, đừng có ngắt người ta à nhen. 
- Hổng phải em ghen mà anh phải kể cho em nghe. Em khoái nghe chuyện đụ loạn luân vậy mà? Cũng như chị em mình đang đụ loạn luân đây thôi, dượng Ba. 
Cực bất đắc dĩ, Tư Ðát phải ấm bụng mà khai hết: 
- Nói chị Hai thương. Chuyện em thập thò vvới con Ngọc là chuyện bất đắc dĩ. Nghĩa là hoàn toàn không phải do lỗi em, mặc dù, thú thiệt, em có thèm Ngọc. Thèm thì thèm nhưng con nhỏ còn nhỏ quá. Có tính chuyện gì thì cũng đợi cho nó 18 hay 19 tuổi. Ðằng này nó mới có 15. Bữa đó bà già sai con Ngọc chèo thuyền qua Lạc Thiện thu tiền gạo bán hồi năm rồi. Thấy em đứng đó, con Ngọc phụng phịu không muốn đi, và nói chèo qua sợ về không kịp. 
Sẵn có em đứng xớ rớ đó, bà già quay qua sai luôn: 
- Hay thằng Tư. Con có rảnh mày làm ơn chèo giùm cho em nó qua bean thu tiền cho má một cái đi con.

 

Thực tình lòng em không muốn đi, bởi chèo ngược gió về ngủ rục hai cánh tay. Mà bà già đã sai em đâu dám cãi lời. Con Ngọc nhìn em cười khúc khích, rồi chạy đi thay đồ. 

Em tưởng nó cười là tại thấy em khôngd ám cãi lời má. Có dè đâu khi ghe đang chèo trên rạch, con Ngọc ngồi đầu mũi nhìn em cười chúm chím, cặp mắt hơi lẳng lơ, nhìn xuống nước rồi nói: 
- Má biểu anh mới nhận lời. Chớ em mà nhờ, sức mấy anh Tư chịu. Anh thương chị Ba thôi chớ đâu có để ý gì đến em. 

Nói xong, Ngọc nhìn em như để dò xét phản ứng của em. Em cứ chèo tỉnh bơ, làm như không để ý gì nó nói. 
- Em nói vậy mà anh Tư có nghe không? 
Em làm bộ như ngạc nhiên: 
- Hả, Ngọc nói gì? Anh đâu có nghe. 
- Biết mà. Ngồi đây với đó mà anh Tư cũng không thèm nghe, huống chi ở nhà có mặt chị Ba? 
- Ủa, bộ ở nhà em có nói gì với anh hả? 
- Em không nói, nhưng anh phải biết có mấy lần em? 
- Em làm sao? 
- Bộ anh quên mấy lần em rủ anh ra Bàu Cồng Cộc bắt ốc bưu hả? Anh quên bữa em tắm ngoài giếng gặp anh đào khoai moan hả? Anh quên một lần em nằm ngủ trưa trên võng ngay chỗ anh đang ngồi chẻ lạc? 

Em nhớ hết và biết rõ Ngọc có tình ý với em qua những lần như thế, vì nó không là chuyện tình cờ. Qua những dịp như thế, em nuốt nước miếng nhịn thèm. Em cố đợi cho Ngọc lớn hơn một chút nữa. Chớ còn quá nhỏ, ở tuổi 15 thì Ngọc đã biết gì. 

Cho đến bữa chèo xuống qua Lạc Thiện. Sau khi Ngọc hỏi, em trả lời cũng với giáng điệu tỉnh bơ: 
- Nhớ chớ. Anh nhớ hết. Nhớ luôn có một đêm trăng, em bạo dạn cầm tay anh, rủ anh chèo xuồng ra vàm soi ếch. Anh không dám vì?.vì?em còn nhỏ quá?.Ngọc biết không? 

Ngọc tự ái. Ngồi ở mũi ghe, hai tay Ngọc vén ống quần lãnh đen lên đến tận gối, phơi hai ống chân trắng ngần ra. Vẻ mặt khinh khỉnh thách thức, cố làm cho ra người lớn. Ngọc nhìn em như muốn hỏi: 
- Như vầy là đủ làm người lớn chưa? 
Tim em hơi rung động và tự hỏi: 
- Có lẽ nào Ngọc đã thèm chuyện người lớn? 

Và em vẫn tiếp tục chèo, nhưng không nhanh như hồi nãy. Thấy em không chú ý đến màn khêu gợi Ngọc lại vén tuốt ống quần lên tận khỏi bắp vế. Lúc đó tay chèo em hơi lạc lỏng, chiếc xuồng gần như đứng lại và trôi từ từ theo con nước. Mắt em chú ý tới phần da thịt đầy khêu gợi của Ngọc từ đầu gối lên đến tận háng. Bất nhơn cái ống quần rộng quá, cho em thấy luôn lớp vả xì líp trắng ở hạ bộ ngọc. Mắt em hoa lên, đổ hào quang. Sự cám dỗ mãnh liệt đã đánh ngã hết lý trí của em khi tay Ngọc cứ vuốt vuốt phần da thịt trắng ngần đó? rồi thì hai bàn tay nó dừng lại ngay nởi cửa mình? 

Bấy giờ thì tim em đập rần rần. Em sợ bang quơ, không biết quanh đó có ai nhìn thấy không? 
- Anh có biết bạn em, bằng tuổi em, đã có hai đứa con không? Nó biết chuyện người lớn hồi năm 13 tuổi lận anh Tư. 

Miệng thì nói mà tay Ngọc cứ chà chà cái mu lon to. Con cặc em bỗng xừng lên cương cứng. Phần thì ngược gió, cái quần đùi đã phơi trọn con cặc em ra. Ngọc nhìn chăm chăm không chớp mắt rồi nuốt nhẹ nước miếng. Hai tay em phải để trên cái chèo cho đỡ ngượng. Mắc cỡ lắm, mà em cũng không làm sao che bớt đi cái phần dâm dục của mình đang có. 

Ngọc khoái quá, thấy đã đánh ngả được sự lơ là của ông anh rể, nên cô nàng lại vén thêm một ống quần nữa lên tận bẹn. Thế là hai bắp đùi đầy khiêu khích của Ngọc ngan nhiên thách thức em. Em cố hít một hơi đầy lon tog ngực cho có thêm can đảm đừng nghĩ bay, mà rồi bởi Ngọc không chịu ngừng, lấy tay cổi dần chiếc áo vải phin trắng mỏng ra, đưa cặp xú chiên nhỏ bao đôi vú. Gió thổi ngược, làm tóc đen của Ngọc bay phủ loà xoà một cách man dại trên khuôn mặt tuổi học trò. Em năn nỉ: 
- Mặc áo vô đi Ngọc. Coi chừng bị cảm gió? 
- Xí, cảm người tae m còn không sợ, huống là cảm gió. Bữa nay mà không lấy được anh, là em nhào chết theo với con lạch này cho anh coi. Anh muốn thấy không? 

Nói xong Ngọc hơi nghiên mình ra khỏi xuồng. Hoảng quá, em bỏ tay chèo, chạy vội về mũi ghe ôm Ngọc: 
- Anh lạy em. Em đừng làm anh sợ quá Ngọc ơi! 
Ngọc cười đắc thắng, nhìn em hỏi từng tiếng: 
- Anh sợ gì? Sợ em chết hả? 
- Không. Anh sợ em còn nhỏ quá, chưa đủ trí khôn. 
Lập tức Ngọc cởi phăng cái áo bà bar a. Cặp vú nhỏ cũng phơi ra sau khi Ngọc cởi luôn cái xú chiêng. 
- Phải cho anh thấy như vầy mới chứng tỏ em thừa trí khôn. 

Rồi Ngọc táo bạo tuột luôn cái quần lãnh đen, luôn cả xì líp. Hai tay của em đang ôm vai Ngọc và cũng chỉ có thế, không dám tiến xa hơn bước nào nữa. Không biết cái gì lúc đó khiến em đần độn, ngu si, khờ dại trước cô bé mới có 15 tuổi. Em ngồi như pho tượng mà không để ý rằng Ngọc đang nhìn chăm bẳm vào chỏm nhọn quần ở hạ bộ của em. 
- Hứm, anh nói dối. Anh sợ em không đủ trí khôn mà con cặc của anh chổng ngược lên như vầy? Anh thấy của em rõ ràng chưa. Chưa rõ thì đây này.

Hai tay Ngọc chống ra phía sau, Ngọc ưỡn cái mu lon to lên cao, hai bắp đùi dang ra. 

Trời đất quỷ thần ơi. Em không tin ở hai con mắt của em. Miệng lon to đỏ loét của Ngọc phơi ra. Tay chân em run như lên cơn sốt rét. Em chưa định thần thì Ngọc đã chồm tới cầm ngay con cặc của em ngoài quần mà bóp. 

Chiếc xuồng không ai chèo, tự động mắc kẹt giữa hai bụi dừa nước rậm lá. Nắng buổi sáng trên cao, xuyên các cành lá của những cây ô môi, đổ xuống khoan ghe những vũng mát loang lổ. Mặt Ngọc hồng lên thật dễ thương. Hai mắt Ngọc nhắm mơ hồ, hoang dại: 
- Có phải anh đang nói dối với em không? Em đã bắt được mạch của anh. Em lặp lại. Bữa nay mà không lấy được anh, em sẽ chết theo con lạch vắng này, không về nhà nữa. 

Rồi Ngọc thọc hẳn tay vào trong quần em, nắm trọn lấy con cặc, móc ra ngoài nhìn trân trối như nhìn cục vàng. 

Ngọc nói tiếp: 
- Trời ơi, sao nó đẹp quá vậy anh Tư. Cho em nhen? 

Vừa nói mắt Ngọc nhìn em một cách đắm đuối tội nghiệp. Em thấy Ngọc nghiến răng trong khi hai bàn tay nâng bóp cặc em một cách trân qúy. Ngọc ngửa mặt ra. Hai môi hé mở. Tý răng trắng hiện ra. Em không còn tự chủ được nữa, ôm ghì lấy đầu tóc Ngọc, hôn như cắn như xé, như muốn nuốt trửng cặp môi đỏ mọng của Ngọc. 

Hai tay Ngọc rời cặc em ra, đưa vòng qua cổ, rồi Ngọc siết chặt em như con bạch tuột. Và Ngọc ngã ngưỡi, nằm sóng soải dưới thân người của em, hai mắt nhắm cứng, hai chân quơ quào một lúc rồi vòng qua mông em mà siết chặt. 

Chị Hai vừa nghe Tư Ðát kể, vừa hẩy đít lên đụ như sấm sét thằng em rể. Ðát càng kể, chị càng dâm hơn vì anh chàng kể không sót một chi tiết nào. Chị Hai nói: 
- Rồi sao nữa anh? Kể luôn cho em nghe đi. Khoái quá à. 
- Hai đứa cứ ôm nhau nút lưỡi ngất ngây gần đến 10 phút. Nghe tiếng quốc kêu ngoài xa cùng với tiếng chim gõ kiến, tiếng lá xào xạc, hoà lẫn với tiếng nước róc rách quanh thuyền. Mặt Ngọc đỏ hồng lên như uống rượu, nhìn em khẩn khoản nói: 
- Anh phải cho em. Anh phải lấy em. Em đang sẵn sàng cho anh đây? 
- Em muốn thì cầm con cặc của anh đút vô đi. Anh sợ lắm. 

Nghe em nói như vậy Ngọc đưa tay cầm ngay lấy con cặc của em, chà chà đầu cặc ngay miệng lon to đầy nước ướt nhẹp rồi nhét sâu vô lon to và hẩy đít lên? 
Ðến như vậy rồi mà em vẫn còn run, không dám chủ động. Một tay Ngọc nhận mông đít em sát xuống. Quỷ thần thiên địa ơi. Nó vào ngọt xớt như chỉ vào lỗ kim. Em nhập cuộc vì sướng điên lean rồi. Em nắc từ từ trong khi Ngọc rên thê thiết những tiếng rên nho nhỏ... 
- Như vầy là em khỏi chết theo giòng kinh này rồi. Sướng quá anh Tư của em ơi. Bữa nay em mới thật sự hưởng cái sướng của xác thịt. Mọi lần, em chỉ nghe chị Ba rên để tưởng tượng. Phải đụ em như anh đã đụ chị Ba nghe anh Tư.

 

Em giật mình. Thì ra Ngọc đã nhiều lần nghe và xem em đụ vợ của em ở phòng bên cạnh. Em dò hỏi Ngọc: 
- Em chỉ nghe hay có thấy anh đụ chị Ba? 
- Cả hai. Bộ ngu hay sao mà em không xem cho sướng mắt. Cho nên bây giờ cái gì em cũng rành rõ sáu câu. Ðụ cho em ra một cái rồi em sẽ bú cho anh bắn ra trong miệng em, để cho em uống khí của anh nhen anh Tư. Em thèm đụ quá trời đi anh Tư ơi. 

Lúc đó em như con ngựa điên được thằng nài buông lỏng giây cương. Em ôm Ngọc gọn giữa hai vòng tay và nắc ngất ngư như đang nắc chị Hai đây Em mang hết tài nghệ đụ đéo ra để phục vụ người yêu bé bỏng. 

Gió ngoài vàm thổi mang mang vào thật mát mà cả thân người Ngọc vẫn toát ra ướt đẫm cả mồ hôi. Thú thiệt, em không dám vừa đụ vừa nhìn gương mặt non choẹt, trinh nguyên, mà cũng biết bặm môi, nhắm mất, hỉnh mũi, rên như vợ em đã rên: 
- Trời ơi, đụ là như vầy hả mình? Sao mình mạnh quá. Mạnh như trâu vậy? Mới đụ hồi hôm, bây giờ lại đụ nữa. Bộ anh muốn em chết sớm để lấy con đĩ khác hả? 

Em thương cái ngây thơ đó của Ngọc. Nghe vợ em la làm sao thì Ngọc bắt chước giống hệt như vậy Nhưag Ngọc đang sướng thật. Vì mỗi cái nắc của em là gương mặt của Ngọc lại thay đổi mỗi kiểu. 
Chị Hai bỗng ôm siết Tư Ðát thật chặt, nói giọng hổn hển: 
- Mặt em cũng thay đổi mỗi lần anh nắc xuống đầy nè. Anh có thấy không hả anh Tư? 
- Trời tối như mực làm sao em thấy được. Nhưag nghe lon to chị nắc hứng lên, em biết là chị đã lắm phải không? 
- Ðã lắm mình ơiặ Như vậy là anh đã đụ hết ba chị em của em rồi còn gì. Anh là ông Trời con à. Em thì khác với dì Ba. Càng ghen em càng nổi cơn dâm. Ðụ đi mình. Hai chị em mình đụ sáng đêm nay, rồi mai đụ tiếp... Sao nữa, kể tiếp cho 
em nghe với mình. Ðã quá! 
- Dạ, thì trong vòng nữa tiếng, em đã làm cho Ngọc ra hai lần. Nói thiệt, nếu em không chịu nhắm mắt nghĩ tới việc khác, là em đã bắn khí vô lon to Ngọc ít nhất cũng ba lần rồi. Không phải là tại em yếu sức, mà tại vì lon to của Ngọc nó bót quá chị ơi.

Ngọc ra cái thứ hai thì sãi tay nằm thở. Em rút cặc ra tuột xuống định bú lon to Ngọc thì thấy hai bên bắp vế Ngọc loang đầy máu đỏ hòa lẫn với nước lon to. Em liếm không còn một giọt. Ngon quá và thương quá vì em không ngờ Ngọc đã dành sự trinh nguyên cho em. Cái lưỡi em đã làm Ngọc thức dậy, cuồng nhiệt, hết mình hơn. 

Ngậm cái hột le nhỏ xíu em nút chăm bẳm không ngừng. Cái bụng Ngọc trồi lên sụt xuống bập bềnh như sóng biển. Mười ngón tay Ngọc ngắt hai lỗ tai em không nương tay. Ðau lắm, nhưng vì quá đã nên em quên hết. 

Sáng hôm đó, em với Ngọc lại tơi bời khói lửa dưới khoang ghe cho đến trưa thì phải chèo qua Lạc Thiện thu tiền gạo. Về đến nhà thì đúng 10 giờ khuya. Vì chị ơi, trên đường về, lúc trăng mọc, hai đứa lại cột xuồng vô bụi dừa nước đụ thêm một mách nữa. May mà nhờ chèo xuôi nước, chớ nếu không có lẽ chắc tới sáng mai tựi em mới về đến nhà... 

Tư Ðát vừa chấm dứt câu chuyện đâm dật thì chị Hai lại ra thêm một cái nữa: 
- Trời ơi là Trờí. Anh đụ ai em không cần biết. Em chỉ biết em đang ra với anh cái thứ ba đây nè Trời. Tư ơi, nắc mạnh lên cho em ra cho hết nghe mình ơi. 

Rồi chị nằm bất động, thở hào hển như vừa vác đá qua núi. Tư Ðát muốn nhìn rõ thân hình bà chị vợ, nên chàng rút cặc ra, bỏ thêm mấy thanh củi vào lò thổi mạnh. Ngoài kia mưa vẫn rào rạt trút xuống con kinh ho ang vắng. Những cành dừa nước quét lên mui ghe nghe rất rõ trong đêm. Tiếng ễnh ương, cóc nhái đồng thanh kêu oang oang. Tư Ðát hỏi: 
- Chị Hai đói bụng không? 

Chị trả lời không nổi, mà chỉ gật đầu. Tư Ðát lấy cái nồi với tý gạo, nấu cơm. Trong khi chờ cơm chín, Tư Ðát để hai cái chân bà chị vợ lên bắp vế của mình mà đấm bóp. Nhờ ánh lửa, Ðát nhìn rất rõ từng khoảng da thịt trắng ngần hấp dẫn của bà chị. 

Hình như chị đang thiếp ngủ vì mệt mỏi với ba lần ra, và cũng vì cái êm ả nhờ hai bàn tay đấm bóp của Tư Ðát. Ðát đưa hai tay thoa nhè nhẹ bộ lông lon to dày rậm của chị Hai, rồi thoa luôn cặp vú căng tròn đầy sinh lực của người đàn bà 27 chưa có con. Tư Ðát cúi xuống hôn nhẹ mu lon to, rồi bú nhẹ đôi vú Chàng không dám làm mạnh vì sợ bà chị thức giấc.

Tư Ðát tưởng tượng như đang mò vào phòng chị. Hắn đã lãng mạn, mà chị Hai càng lãng mạn hơn. Chị vờ ngáy nhè nhẹ và đầu óc cũng đang nghĩ là Tư Ðát đang mò chị. Cho nên khi bàn tay Tư Ðát để lên chòm lông lon to chị đã tự động chàng hãng hai bắp chân ra, giống như Ngọc đã làm, và chị nói như mớ ngủ: 
- Như vầy, em đủ khôn lớn chưa? Bạn em 15 tuổi đã có hai mặt con rồi anh Tư. Không lấy được anh bữa nay em sẽ chết theo con kinh hoang vắng này cho anh coi. 

Tư Ðát bớt lửa cho cơm chín, rồi nằm trườn lên người chị Hai. Hắn không đụ. Cứ để con cặc cà nhè nhẹ ở mu lon to chị, môi hắn nút nhè nhẹ môi chị. Cả hai hưởng một cái thú vô cùng thần tiên hoan lạc? Ðâu phải chỉ đụ ầm ầm mới sướng. Cứ êm như ru. Cứ hoang đường. Cứ như cánh vạc bay, như mây trời lãng đãng trôi trong bầu trời chiều đang xuống. Như con suối nhỏ róc rách giữa rùng cây hoang dại... 
- Anh đừng làm em mê quá em dám bỏ chồng em làm vợ bé của anh đó, anh biết không? Anh nấu cơm cho em ăn, bóp chân cho em, ngắm thân người em, mò lon to, mò vú em, rồi còn nằm trên người em để tình tự thần tiên kiểu này, làm sao em quên được hả người yêu. 
- Tại em muốn làm cái gì để đền ơn sâu của chị đã cho em một buổi tối đầy lãng mạn. Không có gì đổi được cái ơn ngàn vàng đó đâu chị Hai. 
- Anh nói, lại làm em chết mê anh thêm lên. Thế nào đêm nay em cũng mang bầu với anh cho coi? 

Cơm chín, TưÐát nướng mấy con khô sặc thơm lừng, rồi đở bà chị dậy. Cả hai trần truồng ngồi chò hỏ bên bếp lửa bập bùng ăn bốc một bữa cơm đạm bạc nhất, và cũng ngon nhất, mà suốt cả cuộc đời họ chưa từng có. Thỉnh thoảng, cả hai nhìn nhau cười thỏa mãn, như đã cùng hẹn với nhau làm một việc tội lỗi mang đầy hạnh phúc, sung ướng một cách hoang đường. 

Rồi sau bữa cơm, hai chị em lại ôm nhau đụ ngồi trong bóng tối. Nhờ lửa trong lò, họ ấm áp giữa cái lạnh cô tịch, yên tĩnh của trời đất hoang vu Làm như ở đây, chẳng dính dáng gì đến quả đất vđi loài người đang quay cuồng với nhịp sống. Làm như khoang ghe này là cõi riêng thần tiên của Tư Ðát và chị Hai Mừng. 

Họ ôm nhau đụ liên tục cho đến bốn giờ sáng, thì trần truồng nằm dài ra, ôm nhau, đấp chiếu ngủ cho đến khi mặt trời mọc cao khỏi ngọn tre. 
- Em không muốn về nữa mình ơi. 
Chị Hai cựa mình, uể oải nói với Tư Ðát như thế 
- Sao vậy chị Hai? 
- Tại em mê anh quá rồi chớ còn tại làm sao nữa. Anh đừng có đối xử tết với ai như vầy nghe không anh? 
- Dạ, bộ chị ghen hả? 

Sao không. ối mà thôi, hổng thèm ghen đâu. Anh muốn đụ ai cũng được. Miễn sao đừng quean em, mỗi ngày... 
- Chính chị đang làm em mê quá trời đây nè. Trời sáng rồi, dở chiếu ra cho em ngắm chị lần nữa cho mãn nhãn cái coi. Hồi hôm tối thui không thấy rõ gì hết. 
Tư Ðát ngồi dậy dở chiếu. Thân hình chị Hai lồ lộ ra như tượng thần vệ nữa. Da thịt chị trắng ngần, làm khuôn mặt mặt Tư Ðát như khối lửa ngùn ngụt cháy. Mặt chị không chút bẻn lẻn. Môi hơi cong lên. Hai mí mắt khép hờ, cố làm cho Tư Ðát si mê tàn tịch. 

Tay Tư Ðát vuốt dọc hai bên hông, theo đường cong hấp dẫn của thân hình gái quê. Trong lúc đó chị Hai đưa tay cầm lấy con cặc đang cương cứng nóng hổi của Tư Ðát mà bóp thoa nhè nhẹ để thưởng thức nổi sung sướng, hạnh phúc đang tràn ngập trong lòng. 

Tư Ðát cúi xuống hôn cũng thật nhẹ lên cổ, rồi đến vú chị Hai: 
- Em hứa với chị từ hôm nay, lúc nào chị can là có em. 
Không trả lời Tư Ðát, chị Hai gật đầu nhè nhẹ vì đang chìm ngập trong cơn hạnh phúc rạt rào, chất ngất. 
- Em đụ chị cái cuối cùng rồi mình về nhen? 

Chị Hai lại gật đầu. Rồi cả hai kéo dàỉ trận đụ đê mê ngây ngất trên một tiếng đồng hồ. Cả hai lại ra trong nhau, lại một lần khoái lạc, một lần ngoại tình không sấp đặt. Hạnh phúc tuyệt vời, thần tiên... 

Cho đến hôm nay, ngoài Bàu Cong Cộc này, Tư Ðát và chị Hai đã đụ nhau trên ba tháng liên tục, kể luôn những ngày chị có kinh. Chị Hai bảo với Tư Ðát là đàn bà có kinh thì lon to dơ lắm, mà Tư Ðát không chịu, hắn bú luôn máu có tháng của chị Hai và bảo: 
- Ông bà bảo ăn máu què mê nhau lắm. Em không muốn bỏ chị Hai, nên tình nguyện. Với lại một ngày không đụ chị, em thiếu thốn khó chịu vô cùng.