Bim mup

Bim mup khủng nhất mọi thời đại. Xem video clip Bim mup HOT nhất 2013. Chiêm ngưỡng bộ sưu tập hình ảnh Bim mup nóng nhất hiện nay :

Bim mup - Hinh anh 1

Bim mup - Hinh anh 2

Bim mup - Hinh anh 3

Bim mup - Hinh anh 4

Bim mup - Hinh anh 5

Xem video clip Bim mup

Phim 18+ Nhật Ký Ngoại Tình


Chuyện tình Yêu - Phim Cấp 3 Nhật Bản 18+


Phim cap 3 Korean 18+


Phim 18+ Hàn Quốc: Huyết Nhục


Hoa Dạng 2013 [Phim Kiếm Hiệp 18+]


Xem thêm :

Truyen Bim mup : Cô Xuyến và Tôi

Lớn lên tôi mới biết cô Xuyến chẳng liên-hệ huyết-thống gì với gia-đình tôi cả. Sở dĩ tôi gọi là cô, bởi nghe Bố, Mẹ tôi gọi như vậy. Giả tỉ như khi cần sang nhà cô Xuyến mượn vật gì, Mẹ tôi thường nói:" Con chạy sang nhà cô Xuyến..."
Nhà tôi cách nhà cô Xuyến bằng hàng rào hoa Quỳ. Cây hoa Quỳ mọc rất nhanh và sinh-sôi nẩy nở rất chóng, lại cho lá rất nhiều. Vì vậy những bụi của chúng rất rậm-rạp, cành lá đan vào nhau có thể che được nắng, tránh được mưa. người đi bên ngoài không thể thấy được nếu có người núp trong bụi. Cả hai nhà đều hướng mặt ra đường, được ngăn bằng hàng tre tươi bốn mùa xanh um. Lại có cổng chống lên vào ban ngay, sập xuống ban đêm. Vì vậy muốn sang nhà cô Xuyến, tôi thường chui qua hàng rào hoa Quỳ như là lối tắt để khỏi phải đi ra ngõ trước, rồi lại phải qua cổng chống của nhà cô mới có thể để vào nhà cô được.

Vì thuộc miền quê, nên chung quanh mỗi nhà đều có vườn trồng ít loại cây ăn trái. Bởi vậy, trước khi kiếm chỗ chui qua hàng rào hoa quỳ, tôi phải đi qua vườn cây. Cho đến khi sang đất nhà cô Xuyến, tôi còn phải lần theo con đường nhỏ trong vườn nhà cô, rồi lên tiếng gọi. Khi thấy bóng cô thấp-thoáng ngoài hiên, tôi hét lớn những điều Mẹ tôi dặn.
Cô Xuyến trắng-trẻo, khuôn mặt bầu-bĩnh, tóc mượt như nhung, dài quá lưng quần. Đôi mắt cô rất đẹp, lúc nào cũng mơ-màng. Cô không nhai trầu như tục lệ làng tôi thuở đó, nhưng môi cô lúc nào cũng đỏ như son. Dĩ nhiên, thuở 12 tuổi làm gì tôi biết được cô đẹp như thế nào và biết được mắt cô mơ-màng làm sao cùng môi cô ươn-ướt giống như son hay không? Chẳng qua, tôi loáng thoáng nghe những người lớn nói với nhau như vậy.

Cô mồ-côi cha mẹ, trong nạn đói năm Ất Dậu. Vì vậy, bà Lĩnh là Dì đem về nuôi-nấng. Cho đến bây giờ tôi cũng không biết tên thật của bà Lĩnh là gì? Bởi làng tôi thường gọi tên người con đầu thay cho tên bố, mẹ. Vì bà có người con trai tên Lĩnh. Có thể nhà bà Lĩnh khá nhất trong xóm, vì là nhà gạch, lợp ngói lại có sân gạch trước nhà để phơi lúa, phơi khoai hoặc các thứ đậu. Một góa phụ với người con trai mà có cơ-ngơi cùng lợi-tức như vậy, phải kể thuộc loại giầu có ở miền trung rồi. Đã vậy, bà Lĩnh còn cho vay nợ lãi nữa ! Chỉ tiền lãi bà cho vay đã đủ mẹ con bà chân chẳng lấm bùn, tay không bị thấm nước rồi.

Mang tiếng là người bảo-bọc cháu, nhưng cô Xuyến chỉ là đứa ở không công. Ngoài việc làm trong nhà. Từ lo cơm nước, giặt quần áo đến mang những trái cây trong vườn đến chợ bán, cô Xuyến phải đi thu tiền nợ khi đến kỳ-hạn. Chuyện này mới nghe qua tưởng là việc dễ, nhưng không đơn-giản chút nào? Trước khi đi, bà Lĩnh đã dặn đi, nói lại là bằng cách nào cũng phải đòi cho bằng được số tiền vốn lẫn tiền lãi. Đã mấy lần cô Xuyến không thể đòi được nợ là đã bao lần bà Lĩnh riếc-móc, xỉ-vả thiếu điều cô Xuyến muốn bỏ đi, dù cho phải làm kẻ hành-khất nơi đất khách quê-người. Mà những lần chửi bới như vậy, bà Lĩnh bắt ghế ngồi trước sân gạch, gần cổng chống ngoài ngỏ. Giọng bà oang-oang khiến cả xóm đều nghe. Cũng có thể bà lấy tiếng chửi cô Xuyến để nhắn-nhe người bị nợ và cũng có thể bà khoe-khoang sự giầu có của bà chăng?

Một điều lạ là, trong làng ai cũng biết bà cay-cú, nói càn, nói hỗn, nhưng ai cũng đến năn-nỉ, lạy-lục mượn nợ của bà cho bằng được. Và hình như chưa ai chạy nợ được với bà. Có kẹt hoặc túng bấn lắm, thì cũng phải chạy đầu nọ, vá đầu kia trả cả vốn lẫn lãi cho bà. Vì đến ngày hẹn, bà mang manh chiếu đến trước nhà con nợ. Nếu trả thì mọi chuyện đều êm-xuôi, vui-vẻ và bà còn nhắc nhở cho mượn thêm! Ngược lại, bà nằm thẳng cẳng trước cửa nhà, trùm manh chiếu rách... Rồi bà réo tên con nợ ra, bà kể lể từ đời ông, đời cha không thiếu một điều gì. Nhiều người thấy bà làm quá, đã thượng cẳng tay, hạ cẳng chân với bà...! Thì lại chỉ mua thêm khốn-khổ cho bản thân và gia-đình ? Vì ngoài tiền nợ và lãi của bà, có giấy trắng, mực đen... lại còn thêm tiền đả thương bà nữa. Cứ vậy, làng xã "gông" đầu người ấy lại... chỉ có nước bán nhà, bán đất để chạy-chọt, lo-lót. Vì vậy bà Lĩnh càng tác-oai, tác-quái mà không ai làm được gì bà? Và lại, bà có làm thiệt-hại ai điều gì đâu. Nợ của bà thì bà đòi, không trả cho bà thì bà la, bà chửi là đúng rồi. Hơn nữa, chính những người đó đến lậy-lục, năn-nỉ bà kia mà !

Sống trong một gia-đình bị làng xóm đàm-tiếu như thế, khi chưa hiểu biết thì có thể, nhưng khi đã trưởng thành thì cô Xuyến cảm thấy khó chịu lắm. Bởi vì những thiếu nữ đồng tuổi cũng lánh xa cô Xuyến. Mà chính bà Lĩnh cũng không muốn cô Xuyến bước ra khỏi cổng chống để đánh bạn với ai! Vi vậy, tôi là đứa bé lại được cô kể lể và khóc than cho số-phận .

Lệ thường chúng tôi gặp nhau ở giữa bụi hoa Quỳ. Như đã nói ở trên, tuy là hàng rào nhưng chúng mọc không có hàng lối và quấn-quít vào nhau rất rậm-rạp. Có một vài chỗ tôi đã len người vào bẻ những nhánh nằm ngang, mọc dọc để thành một chỗ ẩn-núp rất kín đáo. Người đứng bên ngoài không thể nhìn thấy người bên trong. Mục đích của tôi thuở đó là để trốn mấy đứa anh, mấy đứa chị con ông bác khi bọn chúng đến nhà tôi chơi trò "trốn bắt" hoặc để trốn những lần bị Bố đánh đòn. Chỗ tôi làm ổ "dung thân" lại gần cái giếng của nhà bà Lĩnh. Nhờ nước tắm, rửa chảy theo mưong dọc theo hàng rào, nên chỗ này càng um-tùm và rậm-rạp hơn nhiều chỗ khác. Tôi cũng đã "bật-mí" chỗ này với cô Xuyến, vì vậy nhiều lần cô Xuyến đứng bên ngoài gọi tôi về, khi Mẹ tôi nhờ cô kiếm hộ.

Chiều hôm đó, tôi chui vào với nửa cái banh đa, đang ngồi "thưởng-thức" cái hương-vị thơm và tiếng kêu ròn của bánh. Tôi chợt ngừng nhai. Từ cửa sau nhà bà Lĩnh, cô Xuyến đang bước về hướng giếng, tay cầm cái thau nhỏ. Cô lấy gầu, kéo nước đổ vào thau, cô ngồi xuống thả lọn tóc vào thau... để gội đầu.

Lúc này, bóng chiều đã đậm... bầu trời mờ dần...và tối dần. Tuy vậy, tôi vẫn còn thấy loáng thoáng thân người cô Xuyến, qua lớp áo phin trắng dán sát vào da. Cô cuốn cao suối tóc, cột gọn phía sau gáy. Nước thấm qua làn vải, chảy dài theo thân người. Cô lại lấy gầu, kéo thêm nước và xối từ ngang vai. Màn nưóc vừa trôi xuống, áo cô càng bó sát vào thân-thể tiệp theo làn da trắng và vùng ngực của cô vươn lên... làm tôi tò-mò, nín thở .

Dù 12 tuổi, nhưng là đứa bé sống ở thôn-dã, nên tôi vẫn còn ngu-ngơ những chuyện khác. Nhưng chuyện ngồi yên, nhìn trộm cô Xuyến tắm, tôi lại ma-mãnh quá sức. Tôi dán mắt vào thân người cô Xuyến và không dám nhích người, chỉ sợ cô Xuyến nghe được tiếng động... thì uổng của Giời...? Có lẽ bóng chiều chạng-vạng làm cô Xuyến không e-ngại, cô cởi áo để kỳ-cọ trên vai, trên cổ và trước ngực. Chao ôi! Hai bàn tay của cô chà-xát hai quả vú khiến tôi bị kích-thích, trong người tôi rần-rần, tim đập mạnh và tôi phải hít vào thở ra thật dài. Hình như, tôi cảm thấy có gì vướng mắc trong cuống họng thì phải?

Tôi quên chưa nói với các bạn là, lúc đó cô Xuyến khoảng 16 tuổi. Không biết những nhà-văn tả sắc đẹp và hình-dáng mượt-mà của đàn bà như thế nào? Nhưng với tôi lúc ấy, cô Xuyến đẹp như tiên-nữ trong tranh. Thân người cô thon thả, nước da trắng, hai vú tròn, vươn về phía trước, eo lưng nhỏ-gọn. Đã vậy tay cô cứ xoa lên, xoa xuống hai vùng ngực. Có vẻ như cô đang mơ tưởng hoặc thèm khát một bàn tay nào mơn-trớn trên hai quả đào của cô?
Cho đến khi bóng tối không còn nhìn rõ mặt người, cô vào nhà. Như có lực gì đó xui-khiến, tôi chui ra khỏi bụi hoa Quỳ, nhón gót theo sau. Cô đẩy cửa nhà bếp bước vào. Tôi đứng bên ngoài đang nặn óc, lấy cớ bước vào để không bị cô quở-trách. Xin được mở ngoặc chỗ này là, cô Xuyến được bà Lĩnh cho ở dưới bếp, còn trên nhà chỉ dành cho bà và anh Lĩnh, đóng ngoặc. Đợi một chốc, thấy có ánh đèn trong bếp. tôi rón-rén bước đến cửa, lên tiếng:
- Cô Xuyến ơi !
Vừa lên tiếng gọi, tôi vừa bước chân vào. Cô Xuyến đang ngồi trên võng, hai tay cầm khăn vuốt tóc cho chóng khô. Đến ngồi trên tấm ván là chỗ cô Xuyến ngủ, tôi giả đò hỏi:
- Cô Xuyến mới tắm xong hả?
Gật đầu, cô Xuyến nhìn tôi mỉm cười:
- Cô vừa tắm xong. Thuận này, sang cô có chuyện gì không?
Tôi nhanh nhảu trả lời:
- Đâu có chuyện gì, sang chơi vậy thôi.
Cô cúi đầu xuống, hai tay quấn tóc lên đỉnh đầu, nói như trách:
- Vậy mà réo tên cô như có chuyện khẩn cấp lắm?

 

Thấy nhà trên tối thui, tôi hỏi:
- Sao cô không đốt đèn nhà trên cho bà?
Thở dài, cô nói:
- Bà đâu có ở nhà. Cả anh Lĩnh cũng vậy!
Ngạc nhiên, tôi hỏi:
- Ủa, trời tối rồi mà sao bà không có ở nhà?
Lắc đầu, cô Xuyến nói:
- Thuận không biết ư? Mỗi lần đến kỳ hạn lấy nợ, bà phải mang theo manh chiếu. Lần này, nhà ông Vĩnh chưa chịu trả, lại còn khất lên, khất xuống nên bà nhất định nằm vạ thâu đêm.

Ngồi đối diện với cô, tuy hỏi những chuyện vớ-vẩn, nhưng đôi mắt của tôi vẫn dán vào ngực của cô Xuyến. Cứ nghĩ lại lúc cô tắm, hai quả vú mơn-mởn với thân người của cô không áo làm tôi ngây-ngất. Có lẽ thấy đôi mắt của tôi cứ dán vào ngực, nên cô Xuyến ngạc nhiên:
- Người cô có gì lạ hay sao, mà Thuận nhìn kỹ vậy?
Tôi lắc đầu, chống chế:
- Đâu có.
Cô Xuyến rời võng, bước lại gần tôi, cô xoay qua, xoay lại, cô hỏi:
- Thuận trông cô có đẹp không?
Tôi ấp úng trả lời:
- Cô đẹp lắm! Đẹp hơn cô Khiêm nhiều.
Chả là, trong làng tôi cô Khiêm đẹp có tiếng. Nên tôi so-sánh nét đẹp của cô Xuyến với cô Khiêm theo sự hiểu biết non-nớt của tôi. Thực ra, tôi đâu biết cô Khiêm đẹp như thế nào và cô Xuyến đẹp ra làm sao? Nghe tôi nói thế, cô cười rạng rỡ. Câu chuyện của một cô trong tuổi dậy thì với một thằng con nít ranh thì có gì đáng nói. Nhưng tôi chưa muốn về và cô Xuyến cũng không có ý đuổi khách, nên tôi lân-la:
- Cô Xuyến này, đêm nay anh Lĩnh có về không?
- Chả biết ! Ảnh có về thì gọi cổng, nếu cô ngủ quên chắc ảnh phải leo qua cổng chống mà vào thôi.
Nghe nói vậy, tôi gạ:
- Ở nhà một mình cô không sợ ư? Hay là cô cho Thuận ngủ với cô nhé.
Không ngạc nhiên khi tôi hỏi, cô hỏi lại tôi:
- Thế bố, mẹ Thuận rầy cô thì sao? Mà Thuận đã xin bố, mẹ chưa?
Tôi đành nhắc lại để cô nhớ:
- Ngày trước Thuận vẫn thường ngủ với cô, bố mẹ đâu có rầy la gì đâu?
Cô Xuyến cười:
- Hồi trước Thuận đang là thằng bé "đấm dài" thì khác. Bây giờ cao long-nhồng, sửa soạn lấy vợ rồi, còn đòi ngủ với cô... lêu... lêu... không biết xấu hổ !
Bỗng tôi nói một câu thật bất ngờ, gần như một lời tán-tỉnh của gả sành đời:
- Tại người cô thơm, lại đẹp nên Thuận muốn được ở gần cô mãi !
Hai má cô Xuyến ửng hồng, cô cười khẽ:
- Gớm, mới nứt mắt đã biết tán-tỉnh cô rồi.

Vừa nói, cô Xuyến vừa đưa tay phải như muốn "gõ" vào đầu tôi. Biết ý, tôi giả vờ cúi đầu, rút cổ bước tới sát người cô, hai tay tôi quàng sau lưng, mặt tôi áp vào ngực cô, tôi hít lấy, hít để. Mùi thơm dịu-dàng từ người cô thấm sâu vào khứu-giác, tôi cảm thấy lâng-lâng ngây-ngất.

Không rõ cảm-giác của cô thế nào, nhưng hai tay cô ôm lấy đầu tôi xoa nhẹ như mơn-trớn, như vỗ-về. Được thể, tôi kề miệng ngay núm vú của cô mút nhẹ. Cô rùng mình như bị cơn gió lạnh bất chợt. Lênh-đênh đâu đó, tôi nghe tiếng thở mạnh và tiếng rít nhẹ qua kẻ răng của cô. Thân người của cô như ngã về sau, hai tay cô ghì đầu tôi mạnh hơn... và miệng tôi ngậm vào đầu vú cô rất tham-lam. Người cô giật giật và hơi thở dồn-dập. Trong cơn say như mê-hoảng, tôi đưa tay phải xuống phía dưới rốn của cô xoa-xoa. Tiếng rít qua kẻ răng của cô trở nên hối-hả hơn, người cô như nằm lả trong cánh tay trái của tôi. Cô vặn người, đẩy tôi lại bộ ván.

Bên ngoài, bóng tối phủ tràn. ánh đèn nhỏ hắt ra ngoài cửa nhập-nhờ. Cô với tay lấy đèn thổi tắt. Đột nhiên trong nhà bóng tối âm-u. Hình như bóng tối làm cho tôi can-đảm hơn, liều-lĩnh hơn. Tôi bước đến ôm cứng lấy cô. Miệng tôi lại tham-lam ngậm lên đầu vú. Cô nói nhỏ qua hơi thở:
- Thuận chạy về xin bố, mẹ rồi sang đây ngủ với cô. Nói với mẹ là cô ở nhà một mình nên sợ !

Như không nghe cô thúc-dục, tôi kéo áo cô lên, miệng ngậm đầu vú của cô và tôi mút như đứa trẻ được mẹ cho bú. Người cô lại giật giật và cô rên ư... ử như bị đau, như bị nhột. Bú xong đầu vú bên phải, tôi lại bú qua đầu vú bên trái. Người cô mềm xuống, miệng cô rít : Ối cha... Ối cha... liên hồi. Không còn e-ngại, tay tôi lòn vào lưng quần của cô, bụng cô thót lại để bàn tay tôi lọt vào. Tôi sờ xuống háng cô, một vùng lông mềm... và nước nhờn từ háng của cô thấm vào lòng bàn tay của tôi.

Người cô cứ nẩy lên từng hồi, khi ngón tay của tôi đút vào cửa âm-hộ. Cô rít lên như người bị đau, và thầm-thì bên tai tôi:
- Thuận làm nhè-nhẹ, kẻo cô bị đau.
Lúc này nước nhờn từ âm-hộ của cô ra nhiều hơn. Ngón tay của tôi đút vào dễ-dàng hơn. Đột nhiên, tay cô ghì chặt bàn tay tôi vào âm-hộ, hai đầu gối cô khép lại và cô rùng mình liên hồi. Ngón tay tôi bị cửa âm-hộ bóp lại... và nước nhờn chảy theo ngón tay làm nhớp-nháp cả lòng bàn tay của tôi.
Cô thở một hơi dài, bước lại bộ ván nằm xuống, chừng như cô mệt lắm. Tôi nằm bên cô, định "bổn cũ làm lại". Cô tát nhẹ vào má tôi, nhỏ nhẹ nói:
- Thuận ghê lắm nhé, làm cô mệt muốn đứt hơi !
Tôi dí mũi vào ngực cô, hôn mấy cái liên-tiếp, định cho tay vào quần của cô. Nhưng cô giữ tay tôi lại, rồi thúc-dục:
- Thuận chạy về nhà nói với bố, mẹ đi. Kẻo bị ăn đòn bây giờ.

Tôi tiếc rẻ, đẩy cửa và cắm đầu chạy qua vườn, vạch hàng hoa Quỳ về nhà. Sau khi biết bà Lĩnh và anh Lĩnh không ở nhà, Mẹ tôi cho phép tôi được sang với cô Xuyến! Hẳn nhiên, đây không phải lần đầu cô Xuyến xin Mẹ tôi cho tôi được ngủ bên đó. Thông-lệ này có từ lúc tôi sáu, bẩy tuổi rồi. Ngoài vấn đề là láng-giềng, cô Xuyến thường mua dùm Mẹ tôi một vài món ăn, khi Mẹ tôi không thể đi chợ hoặc ngại đường xa. Đó cũng là cách trả ơn cho cô Xuyến, khi hữu-sự thôi.

Mẹ tôi nhắc tôi lấy gối và chăn mang theo, vì nghĩ rằng tôi nằm trên bộ ván, còn cô Xuyến nằm trên võng. Nhưng đêm nay... thì chỉ có trời biết, bộ ván biết và hai người biết mà thôi?

Trở lại nhà cô Xuyến chưa bao lâu. Bỗng trời nổi gió, rồi mưa như trút nước. Thật là, thiên-thời, địa lợi, nhân-hòa. Vì mưa lớn và có mòi giai-giẳng như thế này, dễ gì anh Lĩnh về bất thình-lình. Hơn nữa, nhà bếp là giang-sơn riêng của cô Xuyến, nên cả cô Xuyến và tôi đều rất yên tâm. Vả lại, Anh Lĩnh có gõ cửa hỏi điều gì đó, thì chúng tôi vẫn đủ thời-giờ mỗi người mỗi nơi. Kẻ nằm võng, đứa nằm ván kia mà. Vì vậy, cô Xuyến đốt ngọn đèn hoa-kỳ lên.

Thật lạ lùng, có ánh đèn bỗng tôi cảm thấy lúng-túng và cô Xuyến cảm thấy không được tự-nhiên. Tôi nằm dài trên ván, nghiêng người nhìn về phía võng. Cô Xuyến, một chân trên võng, một chân dưới đất đẩy võng đu-đưa. Mắt cô nhìn về hướng tôi, miệng mỉm cười không thành tiếng. Trong lòng tôi đang nổi "lòng hươu, dạ vượn", nhưng ánh đèn "khốn nạn" làm tôi rụt-rè !
Tôi bước xuống, đẩy cửa ra ngoài, cô hỏi giật:
- Mưa gió như thế, Thuận đi đâu đấy?

Không trả lời, tôi đến chum nước bên hiên bếp, lấy gáo uống một ngụm, đồng thời múc một gáo cho cô. Trời mưa như trút nước, một vài giọt mưa hắt vào người, vào mặt tôi khiến tôi gây gây. Trở vào, dưa gáo nước cho cô. Tôi ngồi xổm bên võng. Cô ngồi dậy, uống chừng nửa gáo nước rồi cô đẩy cửa ra ngoài gác gáo lên vách. Cô vừa nằm xuống võng, tôi cũng ngồi lên võng với cô. Hai chân cô gác lên bắp vế tôi. Hai tay cô vòng sau gáy làm gối. Ngực cô ưỡn lên đầy sinh-lực như khiêu-khích, như mời-mọc. Tôi xoay người nằm lên người cô, miệng tôi ngoạm đầu vú còn hai tay tôi vuốt, xoa theo chiều dài bắp vế của cô. Thấy cô không phản-ứng, tôi bạo dạn hơn... kéo sợi giây rút quần của cô lỏng ra. Mắt cô lim-rim, miệng cô rít nhẹ như thúc-dục, như khuyến khích... Tôi cho tay vào quần và thoa nơi âm-hộ. Tay trái tôi bật nút áo của cô. Dưới ánh đèn nhạt, mầu da của cô trắng, đôi vú vươn cao, no tròn và mời gọi. Tôi lại kề miệng ngậm lấy núm vú mút say sưa. Những ngón tay phải của tôi lang-thang trên âm-hộ, thám hiểm trong âm-đạo và người tôi như căng cứng. Hơi thở như bị chặn trong long ngực.

Cô vặn người, tôi ngồi dậy kéo quần cô xuống. Cô ưỡn mông lên để tôi dễ-dàng kéo quần cô xuống khỏi hai bàn chân. Một chùm lông lưa-thưa bao quanh âm-hộ, hai háng trắng hồng. Tay tôi lại mân-mê nơi miếng thịt đỏ hỏn. Hơi thở cô nặng-nề và cấp-bách hơn. Hai tay cô ghì đầu tôi và đẩy xuống vùng dưới rốn. Tôi say-mê hôn vào rốn của cô, trong khi đó tay cô đẩy đầu tôi xuống xa hơn vùng rốn, người cô cong lên, để miệng tôi chạm vào âm-hộ của cô.

 

Thực ra, với một thằng con trai 12 tuổi, tôi đâu biết cái trò hôn, hít nơi âm-hộ. Nhưng hai tay cô ghì đầu tôi sát xuống và miệng tôi nhằm đúng nơi âm-hộ của cô. Hổn hển trong tiếng thở, cô dục:
- Thuận hôn nơi đó... đó...
Để làm vui lòng cô, tôi cho môi đưa qua, đưa lại trên mớ lông và trên mép âm-hộ. Thế mà, người cô vặn qua, vặn lại, cô rít lên với những tiếng rên nhỏ. "Úi gia...Úi gia..." liên hồi. Cô rên như năn-nỉ:
- Thuận lấy lưỡi liếm lên Hoa của cô đi.

Tôi thầm hiểu Hoa là âm-hộ của cô, vì cô tránh dùng tiếng không được thanh-tao. Dĩ nhiên, tôi làm theo sự khuyến-khích của cô. Một vị mằn-mặn, nhơn-nhớt qua đầu lưỡi. Tôi cũng hứng tình không lối thoát. Hai tay tôi kéo hai chân cô rộng ra, miệng tôi ngậm cả vùng "rừng núi linh thiêng" của cô. Có lẽ, cô không thể chịu đựng được nữa và chắc là cô quên cả hậu-quả, cô ôm lấy tôi thật chặt. Một tay, cô kéo quần sọt tôi xuống. Lúc này, con chim của tôi dựng đứng. Cô mân-mê bằng năm ngón tay gượng nhẹ. Người tôi bừng-bừng, tôi cảm thấy máu chạy rần-rần.

Cả hai đều trần-truồng, cô dìu tôi lên bộ ván, kéo tôi nằm lên người cô. Hai chân cô mở rộng, tay cô cầm chim tôi cho vào âm-hộ. Nước nhờn thấm vào đầu chim, tôi ngớ-ngẩn đẩy mạnh chim vào "cửa động thiên-thai". Một cảm giác ấm-áp và nước nhờn làm chim tôi vào sâu trong âm-hộ của cô. Phần dưới cô nẩy lên... nẩy lên... hai tay cô kìm chặt lấy mông của tôi. Cô ghì thật sát, thật chặt và người cô giật... giật... miệng cô rên-rỉ... Còn tôi như người cỡi mây, chim của tôi giựt... giựt... Tôi không biết và không nhớ là tinh-khí của tôi có bắn ra không?

Đêm đó, tôi vật-vờ trong giấc ngủ và gần sáng, cô lại mơn-trớn, vuốt-ve Chim của tôi. Trong cơn ngật-ngờ, tôi lại nằm lên người cô và Chim của tôi cương cứng lại được bàn tay êm-dịu của cô dẫn vào "động thiên-thai".

Kể từ đêm đó, mỗi ngày tôi với cô dùng bụi hoa Quỳ làm nơi hò-hẹn khi bà Lĩnh ở nhà và lần nào tôi cũng chỉ là người dược cô kích-thích trước hoặc cô vén áo cho tôi bú hai đầu vú hoặc cô kéo quần xuống quá mông để tôi hôn vào dưới rốn của cô, nơi bí-mật và rất nhậy cảm của phụ-nữ. Sau đó là màn Chim của tôi được chui vào thật sâu trong âm-đạo và tắm nước nhờn của cô.

Không biết với tuổi 12, tôi đã có tinh-khí để bắn vào tử-cung của cô chưa? Và nếu có thì hậu-quả như thế nào? Vì không lâu sau đó, gia đình tôi di-chuyển đi nơi khác. Thỉnh-thoảng, tôi vẫn gặp lại cô... và chỉ gặp trong giấc mơ. Dĩ nhiên, bây giờ tôi đã đầy đủ đạn-dược và kinh-nghiệm chiến-trường phong-phú để đưa cô lên tận "cõi thiên thai".

Hết